BẤT CHỢT MƯA, BẤT CHỢT BUỒN!

Sáng tác: Phạm Thúy Loan - Vô Ưu - Hạ Lam | Giọng đọc: MC Liên Tịch | Những Ngón Tay Đan
Radio

🏷Chủ đề: BẤT CHỢT MƯA, BẤT CHỢT BUỒN
🎙Giọng đọc: MC LIÊN TỊCH
🎵Âm nhạc: VINH TRẦN
📷Thiết kế hình ảnh: DEN SAU RIENG

 

TÔI CỦA NHỮNG NGÀY MƯA 《PHẠM THÚY LOAN》

Tôi thích dầm mưa trong những chuyện cũ, thích cái cảm giác tâm trí thơ thẩn, suy tư vẩn vơ đâu đó cùng một cơn mưa lạnh, hay một chút âm nhạc, câu từ da diết sâu lắng tận trái tim. Trong khi một vài người bạn của tôi vẫn còn đang bận giận hờn vu vơ vội người yêu, đau khổ khóc lóc nài nỉ sau chia tay thì tôi vẫn đang tận hưởng cuộc sống của mình. Cũng đôi lần, cô bạn chơi chung có khuyên tôi rằng: tại sao không thử yêu đi? Khá thú vị đó! Ừm, tôi cũng nghe và cũng chỉ ậm ừ vài câu rồi từ chối. Bởi có lẽ tôi đã quá quen với cảm giác an toàn mà bản thân tự mang lại cho mình rồi, nên nếu chấp nhận yêu một ai đó, cho phép họ bước vào thế giới nội tâm lắm phức tạp của tôi thì chắc là không rồi!

  Thế giới nội tâm của tôi sâu lắm, sâu như nỗi buồn đau của chính tôi vậy đó! Tôi không dám cho phép ai đó bước vào căn phòng nhỏ bên trong của mình, bởi vì trong ấy rất lộn xộn, ngổn ngang những ký ức lẫn vui buồn và nếu càng đi sâu vào họ sẽ thấy được sự méo mó, đổ nát của từng hồi ức ấy  Tôi sợ càng nhìn họ sẽ bị đắm vào vẻ tiêu cực, đáng sợ của chính nó. Chính vì thế nên tôi chọn cho mình một góc nhỏ riêng, một nơi không quá ồn ào, xô bồ náo nhiệt như thành phố ngoài kia. Thực ra không chỉ mọi người xung quanh khi nhìn vào căn phòng đó sẽ cảm thấy sợ hãi, xa lánh tôi mà chính tôi cũng từng ngạc nhiên, sửng sốt khi trông thấy nó. Tôi đã từng không hiểu lý do tại sao ban ngày mình rất hoạt bát, năng động nói nhiều vô kể, nhưng mà chỉ cần đêm buông xuống lại biến thành một con người khác, tiêu cực, ưu tư hơn, trầm lặng và rối loạn trong tâm hồn hơn. Nhưng bây giờ tôi đã hiểu rõ điều đó, xem nó như một nét đẹp bí ẩn, lạ lùng, khác biệt, có chút xấu xí trong mắt người khác mà lại xinh đẹp trong mắt mình.

   Nếu bạn gặp tôi chắc bạn sẽ nghĩ bề ngoài trông yếu đuối thế, kiểu mong manh cần sự bảo vệ che chở. Thế nhưng, đừng lầm tưởng đấy, nội tâm bên trong của tôi vậy mà mạnh mẽ rất nhiều, thậm chí là mất kiểm soát, bùng nổ như một kẻ điên say rượu. Và có lẽ đó là điều tôi không thích mấy ở bên trong nội tâm của mình, tôi vẫn đang vất vả, từ từ học cách kiểm soát đứa trẻ tổn thương đầy sự giận dữ, đau đớn vô cùng của mình. Mặc dù đã bước qua tuổi 19 nhưng tôi còn khá là trẻ con, hay để cho người thân phải lo lắng đủ thứ về mình. Tôi cảm thấy có lỗi chứ! À mà ở độ tuổi này người ta đang trong quá trình xây dựng các mối quan hệ của họ mất rồi! Mà tôi lại cứ một mình, một mình dạo phố tung tăng tự do, một mình tự tâm sự với chính mình,...

Sưu tầm
   📷: Sưu tầm

Thế giới của tôi thu nhỏ trong chiếc tai nghe nhạc, chìm đắm trong lời bài hát của ca sĩ, hay mấy bức vẽ nguệch ngoạc vài nét rồi ngồi ngẫm nghĩ xem mình vẽ cái gì. Thế giới của tôi cũng thu nhỏ dần trong từng trang sách, những chiếc radio nhỏ trên mạng xã hội. Có nhiều hôm, dù hai tai rất đau vì phải mang tai nghe suốt một ngày nhưng tôi vẫn cứng đầu đeo vào và bật một playlist các bài hát thật hay của mình. Và thế giới thu nhỏ của tôi cũng nằm đâu đó trong việc học ngoại ngữ của tôi, tôi u mê, say sưa tìm hiểu về nó, thế nhưng cũng có lúc tôi trở nên vô định, lạc lõng, tiêu cực chẳng muốn làm gì cả. Ừm, có lẽ cảm xúc, tâm trạng của tôi đã lấn chiếm lý trí hơi nhiều đấy ! Và dạo gần đây tôi bắt đầu tìm hiểu về chính mình hơn, để có thể tự mình chữa lành, ôm ấp dịu dàng với đứa bé bên trong đó.

  Có nhiều khi, bước chân trên con đường nhỏ nhìn thấy từng cặp đôi tay nắm chặt kề nhau hạnh phúc lại chợt mong muốn sự che chở, quan tâm của ai đó. Thế nhưng, chợt hiểu ra rằng vẫn là tự mình tạo nên sự bình yên, niềm vui cho bản thân. Mỗi chúng ta ai cũng có những thế giới thu nhỏ khác nhau, tùy vào cách bạn sắp xếp căn phòng đó, từng món đồ trong đó như thế nào? Đến cuối cùng nơi ấy chính là một chốn bình yên, giúp ta cân bằng mọi trạng thái cảm xúc của mình sau nhiều ngày mệt mỏi giữa cuộc sống tấp nập, quay vòng ngoài kia.

  Tôi chọn cho mình một góc để sau này góc nhỏ đó sẽ như một đoạn phim ngắn quay lại tất cả những gì tôi từng trải qua, sóng gió bão tố, yên ả hạnh phúc,... đều có. Đối với tôi, cô đơn và cô độc không đáng sợ bằng việc tự đánh mất chính mình, hoà vào đám đông cả tỷ con người để làm hài lòng họ. Không, tôi mệt đủ rồi! Tôi sẽ chọn cách đi một mình, khi nào mệt thì dừng lại nơi trạm Trái tim an ổn tự mình xây dựng một cách kiên cố, không gì có thể phá vỡ nó.
   Phạm Thúy Loan
https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/4245839538878671/
------------------

📷: Dương Hòa Nhu
   📷: Dương Hòa Nhu

 

EM VÀ MƯA 《VÔ ƯU》

Thành phố em ở dạo này chuyển mình qua những mùa mưa,  nhuộm cả bầu trời những mảng màu xám xịt qua tầng lớp mây nặng mình trút nước, phả nhẹ vào lòng người những vệt dài lạnh lẽo..
Chưa bao giờ em ngừng thích mưa, cũng như cách người ta không ngừng yêu nhau giữa những tháng năm đầy nhiệt huyết và chẳng bao giờ lí giải được lí do tại sao mình lại thích nó đến vậy. Cái cảm giác cảm nhận cái ướt của từng hạt mưa chạm nhẹ trên da thịt rồi len lỏi đến cõi lòng những hơi lạnh giá buốt thật kì lạ nhưng cũng đỗi thân thương, ít nhất lúc ấy, em chẳng thể cảm nhận nỗi đau thường trú ngự trong tâm can vào những ngày nắng ấm, cho phép dòng lệ hoà vào màn mưa kia để thoã nỗi lòng mà chẳng một ai biết được rằng, em đang khóc. Chẳng phải yếu đuối hay mềm lòng, người ta mới thích mưa như thế! Phải chăng vì quá giỏi ngụy trang nên những ngày nắng, chẳng thể gội trôi lớp mặt nạ hoàn hảo trên gương mặt gượng cười ấy mà thôi!
Hôm nay, trời lại mưa, lòng lại trống rỗng, chẳng bởi vì cơn mưa kia quá đỗi vô tình, chỉ tại vì chút bâng quơ ngày qua em bỏ quên chợt sống lại. Em từng ước những kí ức buồn có thể như những giọt mưa đọng lại trên cửa sổ, sẽ bốc hơi nhanh vào ngày nắng hay biến mất khi người ta chỉ cần một cái gạc tay nhưng lại chẳng thể ước
hong khô đi được cơn mưa trong lòng.
Tình cảm giữa người với người vốn dĩ như cơn mưa, chợt đến rồi đi, vô tình, nhạt nhoà và cả lạnh lẽo, chỉ là người cố chấp tự nguyện gom mưa dệt nên câu chuyện của riêng mình để rồi chỉ cần một cái chạm nhẹ.. thành trì ấy bỗng vụn vỡ những đau thương. Em chôn Người vào cơn mưa cho nhạt nhoà nhớ thương dáng người, cho dĩ vãng vỡ tan như tiếng bong bóng giữa màn mưa ấy. Ngày ấy, người xuất hiện vào mùa hạ, hôm nay, người có mặt lại vào lúc chớm đông, người bắt đầu lại câu chuyện khi sợi dây duyên phận đã đứt, chỉ còn mớ tơ vò bị bỏ lại. Chẳng là gì, chúng ta.. chẳng là gì cả!.
Có chăng những vết bùn vươn vãi cùng vũng nước đọng sau mưa... xin người, đừng làm mưa rơi nữa !
   Vô Ưu
https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/4275365092592782/
------------------

📷: Sưu tầm
   📷: Sưu tầm

 

CHIỀU MƯA TRÊN PHỐ 《HẠ LAM》

Chiều qua mưa về trên phố, nước mưa cùng gió lạnh phả vào mặt tôi rát buốt. Tôi tạt vào một cửa hàng nhỏ, nơi đó, tôi gặp lại cậu. Cậu đang cúi đầu chỉnh trang tay áo, mưa ướt đẫm một bên vai gầy.

Tôi hoảng hốt nhớ về năm nào, dáng hình ấy vẫn không đổi, tim bỗng mơ hồ quặn đau. Giữa thành phố lệ hoa, năm tháng mài mòn gương mặt người cũ, bộ râu quai nón che đi phiền muộn khổ sở. Cậu vẫn cười tươi như thuở nào, gật đầu chào tôi rồi bước vội trong mưa hối hả. Rất nhiều chuyện đã qua, hình như chỉ có mình tôi nhớ. Nhớ rất nhiều về thuở nào chúng ta còn trẻ cùng nhau vẽ ước mơ, viết đôi dòng lưu bút. Cậu muốn trở thành cảnh sát, tôi thích làm nhà văn. Chúng ta tha hồ tưởng tượng về chuyện của sau này, chẳng thể nào biết được rời trường, những giấc mơ của thời niên thiếu cũng chôn vùi cùng cánh phượng vĩ.

Đôi khi tôi cũng nhớ về cậu, nhớ giấc mơ của cậu. Nhưng tôi lại chẳng nhớ giấc mơ năm nào của tôi, giấc mơ có cậu lúc tuổi xế chiều, hình như tôi chẳng rõ dáng hình nó nữa.

Có vài người chọn hiên ngang, tôi lặng lẽ lùi lại, không quật cường chiến đấu cho những giấc mơ của mình. Tôi để đó, bỏ ngỏ, như chút rung động đầu đời tôi chưa kịp tỏ, cậu đã đi mất rồi, để trong tôi nỗi hoài tiếc không nguôi.

📷: Hồ Duy Đăng
   📷: Hồ Duy Đăng

Lâu lâu mở cuốn sổ cũ, vết mực đã nhoè, giấy đã ngả màu vàng ố, trên con đường trưởng thành mỏi mệt, giữa phố thị xô bồ, tôi nheo mắt đọc lại trang lưu bút thuở nào, nhớ lại dáng vẻ ngây ngô của cả hai, nhờ những dòng chữ chẳng còn rõ xoa dịu trái tim đã muốn gục đầu oà khóc.

Tôi chợt nhận ra, mình chọn bỏ lỡ cậu như cách tôi bỏ lỡ giấc mơ của chính mình, chôn chặt nó vào một góc nhỏ trong trái tim này, không phải quên đi, tôi chỉ đang dối lòng để mình không còn nhớ tiếc.

Câu chuyện của chúng ta đã qua, giấc mơ của tôi cũng đã cũ. Tôi ngơ ngẩn nhận ra, tôi đã lạc mất chính mình của quá khứ rồi.
   Hạ Lam
https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/4165168620279097/
 

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.