BI THƯƠNG CỦA CHÚNG TA
"Rốt cuộc trên đời này, tồn tại bao nhiêu loại bi thương? Em bất dụng không thể đếm hết được, chỉ duy nhất hiểu thấu được một loại đó là còn yêu nhưng mãi mãi không thể thuộc về."
Tình yêu chẳng tự nhiên sinh ra, nhưng đã tồn tại trong trái tim của ta từ rất lâu rồi. Nó đến như một con dấu, khi định sẵn duyên số vào ai, chắc chắn sẽ dành trọn tâm can cho người ấy đến suốt cuộc đời. Có thể vì điều đấy mà em từng nghĩ rằng mình sẽ được hạnh phúc mãi mãi, chỉ cần tin vào một thứ gọi tắt như "duyên mệnh".
Rồi cứ thế mà em cũng quên mất rằng, trên đời này chẳng có gì là mãi mãi, và duyên mệnh cũng vậy, có thể chỉ như một tia pháo hoa bất chợt hoặc là ánh hoàng hôn màu thu vào buổi chiều hôm ấy. Tất cả đều tượng trưng cho những điều hoàn mĩ, nó xảy đến cuộc đời một cách bất chợt lắm, rồi cả lúc rời đi, cũng chẳng mảy may suy nghĩ đến như vậy…
Tình yêu của em vốn dĩ là một thứ vô hình, không thể chạm vào, cũng không thể nắm lấy. Và bi thương cũng vậy, không phải cái gì đó thật đau lòng hay mất mát, chẳng thê lương đến đẫm lệ. Mà nó chỉ gặm nhấm vào tâm can khiến cho người ta trở nên ủ rũ, héo mòn rồi hóa thành mảnh đất trái tim khô cằn chẳng ai muốn trú ẩn, cũng chẳng còn khao khát mà ở lại nữa.
Từ ngày bị gia đình ngăn cấm, anh đi về phía cô gái ấy, cũng là ngày bi thương của chúng ta bắt đầu. Em cố gắng gượng cười che đi vết thương lòng để anh yên tâm mà tiến về phía trước không chút hối hận. Thì ra điều đau đớn nhất chính là nhắm mắt mỉm cười khi phải rời xa một ai đó từng coi là tất cả.
Và giây phút ấy cũng đến, chúng ta buộc phải học cách đối diện với một loại bi thương tàn bạo đến như vậy: Còn yêu nhưng mãi mãi không thể thuộc về. Hóa ra duyên mệnh không quan trọng cũng chẳng hoàn mĩ như tưởng tượng, cái đắt nhất vẫn là thời gian và lòng người.
Đằng sau trái tim chẳng chút sầu muội của chúng ta, vẫn còn lỗ hổng để cất chứa một loại bi thương đang tồn tại, đó chính là "xóa tên nhau ra khỏi quá khứ của cả hai".
Hóa ra cả đời này, chúng ta nợ nhau một hạnh phúc trọn vẹn, có lẽ chẳng còn sức mà chờ đến tận kiếp sau được nữa vì cuộc sống còn trôi chảy như dòng sông đang mải miết. Nhưng có một cách để trả nợ cho nhau là cả hai phải sống thật hạnh phúc để bù đắp lên những gì bi thương đã để lại. Coi như chúng ta làm tổn thương nhau đến đây là đủ rồi, nửa đời còn lại nhất định phải hạnh phúc để kiếp sau đừng mắc nợ nữa nhé…
Add new comment