CHÚNG TA LÀ DUYÊN NỢ HAY LÀ ĐAU THƯƠNG
Tôi dừng gõ phím, mắt lướt vội qua dòng tin nhắn vừa nhận được được trong hộp thư messenger. Đó là một bài thơ tôi đăng cách đây không lâu kèm theo là một lời nhắn
"Tôi cứ ngỡ là chính mình trong bài thơ của bạn"
Tôi tò mò trước dòng tin lạ lẫm ấy, ngập ngừng vài phút rồi nhấn vài chữ bắt đầu trò chuyện
"Người đó giống bạn lắm à?"
Bên kia màn hình, dòng tin đáp trả vỏn vẹn
"Ừ, giống lắm".
Chúng tôi bắt đầu cuộc trò chuyện của mình như thế.
Sài Gòn những ngày cuối năm, nhịp sống quay về với những chuỗi ngày nhộn nhịp hơn sau thời gian giãn cách. Mặc dù vậy, đâu đó vẫn còn những nét u buồn, những đau thương và mất mác. Chúng tôi may mắn biết nhau trong những tháng ngày đó. Đủ dài, đủ lâu để sẻ chia cùng nhau những muộn phiền, những nỗi buồn của những ngày tháng cũ.
Anh trong trí tượng tượng của tôi là một người chân thành và ấm áp. Là người khiến người ta dễ dàng tin tưởng để sẻ chia và đồng cảm. Chúng tôi như tìm thấy mình trong nhau, thấy những mảnh tâm hồn đầy những tổn thương cần một người xoa dịu.
Anh kể tôi nghe về người con gái anh từng hết lòng yêu thương. Kể về những cơn say anh đỏ mắt tìm khi nỗi nhớ kéo đến. Tôi im lặng dõi những câu chuyện anh kể, ngày này qua ngày khác.

"Cô ấy giống em, từng đổ vỡ và cũng nuôi con một mình".
Đó là lần sau cùng anh kể tôi nghe về cô gái ấy. Tôi cũng không còn hỏi lại. Tôi sợ mình sẽ khơi lại nỗi buồn trong anh, những hồi ức mà tôi biết anh đang tập quên đi.
"Chúng ta sẽ ổn phải không?"
Anh hay nói về điều đó, rằng một ngày chúng tôi sẽ ổn trong câu chuyện của chính mình. Rằng một ngày mọi nỗi buồn sẽ vơi đi, không còn khiến chúng tôi nặng lòng khi nghĩ đến.
Tôi hay dành những buổi tối của mình cho những việc vụn vặt khác, thay vì như trước đây đăng những câu chuyện buồn lên mạng xã hội. Tôi quen dần cuộc sống có một người hay nhắn tin cho tôi mỗi sáng khi chúng tôi bắt đầu cho một ngày mới. Quen với những tin nhắn giữa giờ anh hỏi tôi đã ăn cơm chưa. Quen với chiều đi làm về sẽ có người nhắn
"Anh vừa về đến nhà. Hai mẹ con đã ăn gì chưa?"
Bình yên trong tôi tự bao giờ chỉ giản đơn như vậy.
Chúng tôi chọn cách lặng lẽ bên cạnh nhau, không ồn ào, không phô trương. Là cách không có những buổi hẹn hò, không có những lần nhớ nhau rồi cuống cuồng tìm gặp mặt. Mối quan hệ ấy, chỉ chúng tôi biết rằng, mãi mãi chỉ là như vậy, không xa hơn được.
"Anh không còn đủ dũng khí để bước qua rào cản gia đình mà bước đến bên em, cho em điều em mong muốn".
Ngày ấy, lần đầu tiên nghe anh nói câu đó, tôi chỉ mỉm cười rồi im lặng. Tôi không thấy đau chỉ một chút cảm giác tủi thân len lỏi qua suy nghĩ. Chúng tôi thỏa thuận với nhau như vậy. Cảm giác như chúng tôi đang chơi một trò chơi nguy hiểm, ai rung động trước sẽ là người thua cuộc. Tôi không cho phép mình yêu anh, tôi không cho phép tình cảm ấy lớn lên. Tôi biết chính anh cũng dặn lòng mình như vậy.

Chúng tôi nương tựa vào nhau, nương vào những chiều Sài Gòn hối hả cho những guồng quay công việc. Anh có cuộc sống của mình, tôi cũng có mối quan tâm lớn lao cần tôi yêu thương và đùm bọc.
"Mình gặp nhau đi".
Tôi không nhớ rõ đó là lần thứ mấy anh đề nghị gặp mặt. Dù khoảng cách của chúng tôi không quá xa, dù cả hai ở chung một thành phố. Chung những cơn mưa, chung những ngày nắng cháy.
"Em không muốn"
"Em sợ anh sao?"
Tôi biết mình không sợ anh, tôi chỉ sợ chính bản thân mình. Tôi sợ tôi sẽ rung động, tôi sợ gặp rồi tôi sẽ nhớ anh hơn. Tôi sợ mình sẽ không dám đối diện với anh, sợ nhìn vào mắt anh mà lòng tôi lại thổn thức.
Tôi nhận ra những khác lạ trong lòng mình, cảm giác ấy càng rõ nét hơn sau những ngày anh vô tình bỏ quên tôi mỗi tối. Để rồi những đêm như vậy tôi không biết mình đã thức giấc bao nhiêu lần để đợi tin nhắn anh. Là khi tôi thấy anh qua điện thoại, những cuộc gọi video dài, thấy anh cười mà tim tôi lỗi nhịp. Tôi sợ mình yêu anh mà chẳng thể làm gì khác.
"Mình gặp nhau với tư cách gì?"
"Như những người bạn không được sao em?"
Tôi lặng đi vài phút trước câu hỏi của anh. Định nói thêm vài câu, nhưng cảm giác nghẹn lại.
"Anh hiểu rồi, không sao..."
Chúng tôi im lặng với nhau vài ngày sau đó. Không ai mở lời với nhau câu nào. Dù tôi biết nỗi nhớ trong tôi ngày càng rõ nét. Tôi nghĩ đến anh nhiều hơn, không đơn thuần chỉ là những cảm xúc mơ hồ như trước. Tôi giấu kín những suy nghĩ đó cho riêng mình, không một lần đề cập đến. Tôi sợ anh sẽ lùi về sau, sẽ bỏ tôi ở lại. Tôi sợ anh sẽ tránh né tôi. Tôi sợ mình là người thua cuộc.

Ngày thứ tư, tôi nhận được tin nhắn từ anh, chỉ ba chữ vỏn vẹn
"Anh nhớ em"
Tôi thấy mắt mình cay đi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
"Sao anh không nhắn cho em?"
"Anh sợ em buồn, sợ em sẽ chạnh lòng. Anh không biết mình như vậy là đúng hay sai nữa. Nhưng anh thấy nhớ em".
Tôi biết trong lòng anh có tôi chỉ là không hiểu tình cảm đó dừng lại ở mức nào. Tôi hiểu những suy nghĩ trong anh, rằng anh sợ điều gì, anh trốn tránh điều gì. Anh từng dốc lòng yêu cô gái ấy, từng vì cô ấy mà từ bỏ cả gia đình chỉ vì họ không chấp nhận. Những can đảm và dũng khí anh có được, anh đã dốc cạn cho cuộc tình trước. Tôi biết anh không muốn khiến gia đình anh phải phiền lòng vì anh thêm một lần nữa.
Chúng tôi bên nhau trọn một năm, một năm với đủ đầy mọi cung bậc cảm xúc. Một năm đủ để hiểu nhau như thế nào, tình cảm dành cho nhau ra sao. Chỉ là ai cũng chối bỏ nó, chối bỏ những nỗi nhớ, lời thương để nó chìm vào thinh lặng.
Một ngày cuối tuần, cơn mưa những ngày cuối năm rơi bất chợt. Tôi nhận được cuộc gọi từ anh. Giọng anh xen giữa những cơn mưa đứt quãng
"Em ra gặp anh được không, anh đang ở..."
Tôi mặc vội chiếc áo khoác, chạy một mạch đến chỗ anh nói. Những giọt mưa bay thẳng vào cặp kính dày cộm, vỡ tan, mờ ảo.
Tôi thấy anh đứng lặng lẽ dưới mái hiên một cửa hàng đang tạm đóng cửa. Anh không đợi tôi kịp nói gì, nhanh tay kéo tôi vào lòng siết chặt. Tôi thấy đôi tay anh run lên, chiếc áo sơ mi vẫn còn đủ ướt. Tôi đứng im trong vòng tay anh, vô thức đưa cánh tay mỏng manh vòng sau lưng anh ghì chặt.
Rất lâu sau đó, tôi buông tay mình ra khỏi anh. Nhìn vào đôi mắt đang đục ngầu của anh. Tôi hỏi:
"Anh sao thế?"
Anh im lặng rất lâu, đưa đôi mắt nặng trĩu nỗi buồn nhìn tôi.
"Mai anh đi rồi"
"Anh đi đâu?"
Giọng tôi lạc đi, như có thứ gì đó nghẹn nơi cổ họng. Tôi thấy mắt mình cay, chẳng biết là vì nước mưa rơi vào hay vì một điều gì khác.
"Anh về Đắk Lắk".
"Sao lại đột ngột như vậy?"
"Công ty anh mở thêm dự án mới, anh được giao công việc ngoài đó. Với lại...."- anh ngập ngừng hồi lâu rồi tiếp:
"Ba mẹ anh lớn tuổi cả rồi, nhà chỉ mỗi mình anh, anh không muốn để ông bà sống một mình như vậy".
"Vậy còn em..."
Tôi lấp lửng câu nói ấy, những con chữ định thốt ra rồi lại nghẹn ứ nơi cổ họng. Tôi đã định hỏi anh rằng, tôi sẽ thế nào, tôi sẽ ở đâu trong tương lai, trong những dự định mà anh vẽ lên đó. Vậy mà tôi không thể mở lời, tôi lấy lý do gì để giữ anh lại?
"Em đợi anh được không?"
Anh ôm chặt tôi vào lòng, rồi thốt ra câu nói đó, từng chữ một buông ra nhẹ nhàng xen giữa tiếng mưa tí tách bên hiên. Tôi thấy mắt mình cay, môi anh chạm khẽ lên môi tôi. Tôi thấy giọt nước mắt lăn dài trên má anh xuống khóe miệng, mặn đắng. Lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.

Anh đi rồi, bỏ lại tôi bơ vơ giữa Sài Gòn trong những chiều thương nhớ. Anh đi về với những con đường đất đỏ nơi Tây Nguyên bạc ngàn nắng và gió. Nơi có những cánh rừng cà phê đang mùa trĩu hạt. Quê anh xa xôi trong trí tưởng tượng của tôi. Xa đến mức tôi chẳng kịp hình dung người đàn ông tôi thương giờ đã thế nào? Có còn yêu biển, yêu những chiều hoàng hôn nắng nhàn nhạt? Có còn lặng lẽ thức rồi vùi mình trong những hoài niệm cũ kỹ? Có còn nhớ tôi hay quên tôi từ dạo ấy?
Tôi chẳng biết có phải mình vẫn đang đợi anh về như lời anh từng hứa. Hai năm kể từ ngày ấy, tôi luôn quanh quẩn ở góc phố nhỏ chẳng rời đi đâu. Bởi tôi sợ anh quay lại tìm sẽ không gặp được.
Người ta vẫn thường nói trên đời đáng sợ nhất vẫn là lời hứa, bởi người nói thường sẽ dễ dàng quên đi, còn người nghe thì nhớ mãi. Tôi biết anh sẽ không quay về tìm, vậy mà tôi vẫn nhớ hoài câu nói ngày ấy.
Sài Gòn lại một mùa mưa bay, tôi khoác chiếc áo tay dài, hòa vào dòng người trên phố. Tôi nhớ chúng tôi của ngày hôm ấy, nhớ câu nói nhẹ nhàng anh thốt bên tai:
"Em đợi anh về được không?"
Sài Gòn mưa vẫn chưa ngừng rơi.
Tôi vẫn chưa ngừng thương nhớ!
Add new comment