CHÚNG TA NỢ CHÚNG TA LỜI XIN LỖI
CHÚNG TA NỢ CHÚNG TA LỜI XIN LỖI
Sáng tác: Nhà thơ Nguyễn Phong Việt
Biên tập và dẫn: MC Tiểu Tùng
1. 10 năm nữa, ai sẽ đứng bên cạnh đời chúng ta?
Đạo Phật chủ trương thông điệp con người an trú trong hiện tại. Không hồi đáp với quá khứ hay vị lai.
Thế nhưng, trong cuộc đời con người có những mối quan hệ, chính niềm vui trong hiện tại đã góp phần tạo ra một bước ngoặt cực kỳ lớn cho tương lai, một bước ngoặt mà chúng ta hoàn toàn không mong muốn.
Có bao giờ bạn thử đặt những câu hỏi, cho chính mình, về người đang đi bên cạnh, rằng: Đây có phải là người 10 năm sau sẽ vẫn đứng bên cạnh đời chúng ta? Sẽ vẫn chăm sóc, yêu thương, chiều chuộng, lắng nghe hoặc là cả bao dung cho chúng ta như đã và đang?
Một con người trong hiện tại mà nếu mỗi bộ phim xem cùng nhau, mỗi bài hát nghe cùng nhau hay mỗi vấn đề về đời sống mang ra nói cùng nhau… gần như là câu chuyện của bàn tay phải và tay trái- trong cùng một mối quan hệ- nhưng hoàn toàn không liên quan.
Cái cảm giác tận hưởng niềm vui hiện tại, theo cách nào đó, khiến chúng ta quên mất rằng mối quan hệ ấy có sâu sắc hay không thì câu trả lời chính là ở tương lai.
10 năm sau chúng ta sẽ không còn trẻ, không còn đẹp, không còn khoẻ mạnh, không còn minh mẫn, không còn “nhún vai không sao”, không còn vì sĩ diện mà ngoảnh mặt trước những thứ khiến chúng ta nặng lòng…
10 năm sau chúng ta sẽ nhiều trải nghiệm hơn nhưng lại bớt đi những mối quan hệ vặt vãnh trong đời sống hơn, nhiều những thấu hiểu từ bên trong những lại bớt đi những phù phiếm từ bên ngoài…
10 năm sau (phần lớn) chúng ta là một phiên bản tốt hơn của chính chúng ta. Nhưng nếu niềm vui trong hiện tại này chỉ đơn giản là những khoảnh khắc được “lóe sáng” trước đám đông, còn lại chỉ là chấp nhận hoặc “mỉm cười cho qua”… thì vốn dĩ chúng ta không thể thắng trong một ván bài, ngay từ lúc bắt đầu, chúng ta đã nhường cho người khác phần hơn.
Mà đời người, những lần 10 năm về sau, mới là những lần giàu nhất với nỗi niềm cô đơn!
2. Cái giá của sự trưởng thành
Cái giá của sự trưởng thành thật ra không phải là những vết thương, chẳng phải là nỗi niềm cô đơn hoặc thậm chí là lẻ loi…
Cái giá của sự trưởng thành thật sự là phải biết mỉm cười. Học cách mỉm cười trong phần lớn thời gian còn lại của cuộc đời, vì không thể nào khác…
Bạn phải cười…
Ngay cả khi bạn không vui…
Ngay cả khi biết rằng trong lòng cuộn trào lên một cơn giận dữ…
Ngay cả khi biết mình thiệt thòi…
Ngay cả khi biết rằng mất một lần sẽ còn mất thêm nhiều lần hơn nữa…
Ngay cả khi bạn có cấm giọt nước mắt chảy ra mà nó vẫn chảy thì bạn vẫn phải lấy nụ cười để nâng đỡ…
Cái giá của sự trưởng thành là bạn biết bạn ngày càng rời xa đám đông.
Vì một lẽ đơn giản...
Bạn không muốn một ai khác nhìn thấy bạn trưởng thành!
3. Chúng ta nợ bản thân một lời xin lỗi!
Ngay từ khi còn bé, lúc chúng ta làm sai, chúng ta được dạy phải vòng tay và nói lời xin lỗi với người mà chúng ta đã gây ra lỗi lầm.
Rồi chúng ta lớn lên. Vòng lặp sai- xin lỗi như một điều tất yếu phải xảy ra, nhất là khi chúng ta thật sự đặt những bước chân vào đời. Những va chạm trong tình cảm cá nhân, môi trường công việc và đặc biệt là những quan hệ xã hội đã khiến chúng ta có đôi lần nói lời xin lỗi trong kiêu hãnh, nhưng cũng nhiều lần nói lời xin lỗi mà thanh âm gần như không thoát ra khỏi miệng…
Và không ít lần, chúng ta cương quyết lặng im dù biết rõ chúng ta sai. Có khi vì ương bướng, có khi vì nghĩ mình cần được chiều chuộng hoặc cũng có khi chúng ta bất cần kiểu có ra sao thì ra.
Người chưa trưởng thành, đợi nói ra lỗi kiểu bắt tận tay day tận mặt mới nói lời xin lỗi.
Người trưởng thành, biết mình sai và nói lời xin lỗi ngay cả khi không cần đợi ai nhắc.
Cuộc đời của một con người, càng đi nhiều, càng làm nhiều thì lời xin lỗi sẽ càng được nói ra nhiều. Nhưng, thực tế trong một ngàn, một trăm ngàn hay có khi cả triệu lời xin lỗi ấy, có lúc nào đó chúng ta dành một lời xin lỗi cho chính bản thân mình!
Khi có những ngày, chúng ta rời bỏ một mối quan hệ, đày đọa bản thân mình trong một mớ cảm xúc hỗn độn của nước mắt, cào cấu, tuyệt thực và cả ý nghĩ tuyệt vọng không còn gì thiết tha sống. Chúng ta đặt bản thân chúng ta vào một thứ thử thách mà chỉ làm cơ thể và tâm trí yếu đuối và tệ hại đi chứ không phải giúp chúng ta mạnh mẽ hơn.
Rồi những ngày chúng ta làm việc cuồng điên, ăn qua loa, ngủ cuống quýt để kịp hoàn thành một công việc nào đó đủ để khiến chúng ta nở mày nở mặt với đồng nghiệp và đối tác.
Chúng ta, phần lớn đều ăn quá nhiều những món chúng ta ưa thích để khi nằm xuống thấy mình mệt đến nỗi không muốn trở mình.
Và thêm nữa những ngày chúng ta để mình giận dữ đến mức không còn nhận ra tiếng người. Buồn chán đến mức từ chối tiếng người. Và cô độc đến mức không muốn làm người.
Chúng ta cần thõa mãn mắt nhìn. Thỏa mãn vị giác. Thỏa mãn cảm giác sung sướng trong hiện tại mà quên mất trái tim, tâm hồn và kể cả cơ thể chúng ta có muốn chịu đựng những điều ấy.
Ở đời, cái gì tốt cho con người thường bao giờ cũng khó khăn, thậm chí là rất khó khăn kể cả là sự trưởng thành hay một món ăn.
Nhưng chúng ta cương quyết không xin lỗi vì chúng ta ghét phải thừa nhận chúng ta- thật ra chỉ là một kẻ yếu đuối- với chính mình.
Sẽ đến một ngày nào đó, trong một tương lai nào đó ( hy vọng là không xa), chúng ta sẽ ngồi xuống ở một nơi chốn thân thuộc hay xa lạ, và nói ra một lời xin lỗi:
-Xin lỗi vì đã để bản thân mình trải qua tất cả những điều tệ hại ấy mà không một lời hỏi han!
P.s: Xin lỗi, vì đã để chúng ta đi qua quá nhiều cơn đau mới có thể trưởng thành!
Add new comment