DƯỚI TÁN SẦU ĐÔNG CHỜ EM
Những ngày dài anh chìm đắm trong những cơn mê mộng mị. Anh được nắm tay em đi trên đồi xanh đầy sóng cỏ. Từng đàn chim bay theo sau ríu rít hoan ca gửi lời chúc tụng, gió đến bên tai thì thầm bao câu nói yêu thương. Đôi mắt em lúc đó thật đẹp, long lanh như giọt sương sáng sớm, rạng ngời, sâu thẳm như mặt nước mênh mông. Môi anh nhẹ nhàng đặt lên tóc em, một mùi hương nhẹ nhẹ quyện lấy anh, anh nghe lòng chất ngất bao men say. Hồn anh trôi bồng bềnh giữa hạnh phúc bất tận.
Bỗng có một tia chớp phía trời xa, em hoảng hốt níu lấy vai anh, anh mĩm cười khẽ bảo em đừng lo, đã có anh đây. Em e thẹn nghiêng đầu nũng nịu. Anh đứng lại, nhặt những cánh hoa dại đan cho em một vương miệng thật đẹp, em đội lên rồi khe khẽ nói: "Đây là vòng hoa trinh nữ phải không anh". Anh không nói gì , lắc đầu rồi buông cánh tay em, anh chạy như có trăm ngàn ma quỷ đuổi theo sau, anh hét lên: Không, không, em không phải là trinh nữ em là ma quỷ trong anh, em bám theo anh trong từng giấc ngủ, em bám theo anh trong những cơn say, em giày vò đọa đày anh trong những lúc tưởng chừng anh hạnh phúc nhất. Đó là em, là sợi tơ vướng vít đời anh, đánh không tan, dứt không đứt, nó mờ mờ ảo ảo, nó rợn rợn đam mê. Em vươn cánh tay thon dài, trắng muốt vỗ về anh, những mũi kim trong lòng bàn tay ấy xuyên qua tim bóp nghẹt sự sống trong anh, anh run rẫy quỳ xuống dưới chân em, rồi hốt hoảng nhìn lên, em đẹp thật ma mị. Những cánh Sầu Đông ở đâu rắc tím ca bầu trời, cánh hoa nhỏ bé cài lên mái tóc người con gái anh thương thầm trộm nhớ.
Mưa, mưa rơi thật lạnh, chiếc áo mỏng manh chỉ làm em thêm yếu đuối, anh khao khát được ôm lấy em để được chở che, nhưng càng lại gần em lại càng rời xa. Mưa lại xào xạc, lá rơi xơ xác, một tiếng vạc ăn đêm làm anh choàng tĩnh. Chẳng có ai ở bên cả. Mọi thứ xóa nhòa.

Bóng chiều thật đẹp, anh lang thang trên đồng cỏ, mặc kệ sự nhiễu loạn xung quanh. Có ai đó gọi anh, anh không ngoái lại. Anh chỉ bước đi để tìm em. Người con gái có mái tóc ngược gió, đôi mắt long lanh, miệng cười tỏa nắng. Anh muốn được ở bên em một lần nữa. Nhưng mọi thứ đã muộn màng.
Hoa rơi, triệu cánh hoa rơi, vạn lần thương nhớ. Giá thời gian có thể trở lại, anh sẽ không để mất em. Bông tuyết mỏng manh, hoang dại. Anh đã giữ được em trong tay nhưng rồi tuột tay đánh mất. Em tan biến khi mặt trời lên.
Anh lại ngồi chờ em dưới tán Sầu Đông, lá úa vàng khắc khoải, da sần sùi khổ đau. Anh lặng nhìn ánh hoàng hôn buông dần trên đồng cỏ nội, tím ngắt, xanh xao, mơ hồ như sương mai kì ảo. Đâu đó tiếng chim lạc bầy lang thang tìm bạn, nghe não nùng như khúc nhạc tiễn đưa. Những cánh hồng khép cánh tạm biệt mặt trời trời, e thẹn, nũng nịu, rung rinh trong gió, thì thầm lời hẹn gặp lại ngày mai. Rồi trăng lên kìa em. Ngất ngưỡng như một kẻ hành khất cao ngạo, có lúc sáng bừng rực rỡ, có khi lại lạnh lùng vô cảm núp bóng mây xanh. Chắc mây cũng nghe tim rạo rực mới giang rộng tay muốn giữ trăng cho riêng mình, nhưng trăng kia có lúc nào muốn nằm yên trong vòng tay êm ái, kẻ hành khất quay mình trốn chạy. Anh thấy mây vô vọng đuổi theo, tiếng nấc nghẹn ngào hóa thành cơn mưa buốt giá. Nghe lạnh lùng ướt nhẹp, cỏ mở mắt thấy mưa đang đậu trên thân mình, long lanh như ngọc, trong sáng như sao băng, cỏ nghe lòng thổn thức gửi cho giọt mưa tình yêu thầm kín, mưa nghe lòng mình như được nguôi ngoai. Nhưng em ơi, nguôi ngoai được không khi đến sớm mai mặt trời lên rực rỡ, thấy giọt mưa tuyệt trần, ánh nắng vàng thương thầm trộm nhớ, từng tia nắng nóng bỏng vươn mình định chạm vào hạt mưa, ngờ đâu cái mà nắng nhận được chỉ là bóng mờ ảo ảnh, từng làn hơi nước li ti theo chàng không khí vi vu trong gió lên tận trời cao. Rồi không ai bảo ai chúng đến gần bên nhau tạo thành cánh đồng mây trắng muốt, đêm đêm lại âm thầm nhỏ lệ vì trăng…
Thế gian hữu ý vô tình, cuộc đời là thế sao em? Chúng ta bước qua đời nhau như mây gió vô thường, kẻ này cảm nắng kẻ kia, kẻ kia lại chạy theo những ảo hình mộng tưởng. Những nỗi đau cứ chằng chéo đan xen, những tiếc nuối cứ âm thầm hiện hữu, những kẻ thất tình lại nối gót nhau đi trên con đường không lối thoát. Nhưng em thấy đó, có ai bỏ cuộc đâu, vì tình yêu đôi khi không cần trọn vẹn, chỉ là một chút thương thôi, đã mang bóng hình nhau đi suốt cuộc đời.
Add new comment