KỶ NIỆM THÌ VẪN CÒN ĐÓ NHƯNG CHÚNG TA THÌ...
Bạn nghĩ sao khi một vật kỉ niệm bị vỡ?
Tôi quý trọng từng món quà kỉ niệm, tôi trân trọng giây phút đã qua. Đối với bạn tôi quá quan trọng hóa nhưng đối với tôi là một vùng trời ký ức. Khoảnh khắc ấy, lời nói ấy dù không hứa nhưng tôi sẽ cố gắng giữ gìn kỉ niệm này.
Không một ai trong chúng ta mà không có kỉ niệm. Buồn hay vui, sướng hay khổ, giận hay hờn thì nó vẫn để lại trong chúng ta một kỉ niệm. Nó hiện diện trong cuộc sống ta mỗi ngày nhưng sẽ đến một ngày bạn chợt nhận ra rằng đó giờ chỉ còn lại những kỉ niệm. Vậy người cùng bạn tạo ra những kỉ niệm đó giờ còn không hay giờ chỉ còn là hoài niệm?

Hoài niệm là gì? Kỉ niệm còn không? Có thể đối với bạn đó sẽ không còn hiện diện trong ký ức bạn nữa. Có thể bạn nhanh quên hay chỉ là đôi dòng kỉ niệm mà bạn không muốn giữ gìn. Chắc có thể do tôi quá nhạy cảm với những cảm xúc còn lại. Người ta thường nói "Còn gặp nhau mỗi ngày là còn tình nghĩa, xa nhau dần mấy khi giữ được đâu". Tôi phủ nhận điều này và tôi luôn tin dù là tình bạn hay tình yêu thì khoảng cách có xa thế nào thì mãi mãi vẫn cảm xúc ấy. Tôi luôn luôn nghĩ rằng "Thời gian hay khoảng cách đều không làm giảm đi tình bạn". Nhưng đến một ngày tôi chợt nhận ra cảm xúc, suy nghĩ bởi khoảng cách xa không còn đồng điệu nữa. Dường như giữa tôi và bạn đã tạo đâu đó một vách ngăn, vách ngăn không chia đôi chúng ta nhưng lại ngăn dòng cảm xúc ngay lúc này. Cảm xúc không xa nhưng lạ lẫm, cầu nối giữa tôi và bạn mất dần điểm tựa. Khoảnh khắc ấy trong tôi nhường như lặng im rồi khẽ cười chìm theo những khoảng lặng của nỗi nhớ hoài niệm. Tôi nhớ về những kỉ niệm lúc trước, những lúc buồn vui sang sẻ, những khi ăn uống cùng vui đùa, nhớ những lần là cà nơi quán xá hay dạo lướt qua những con đường quen.
"Nếu một ngày bạn chợt nhận ra người từng quan tâm không còn như trước nữa thì hãy xem lại bạn đã làm gì để họ xa bạn dần. Không phải người đó thay đổi mà chỉ vì bạn đẩy họ xa bạn hơn."

Bạn chỉ nghĩ do nhìn nhận mỗi người. Dẫu biết rằng đẩy ra xa hay không tùy vào cách mỗi người nhìn nhận. Nhưng bạn có biết sự im lặng sẽ mãi mãi là nhiều suy nghĩ. Bạn và tôi vẫn mãi giữ chung một kỉ niệm nhưng giữa chúng ta giờ còn gì ngoài khoảng cách và hai dòng suy nghĩ.
Trong rất nhiều trường hợp thì tất cả mọi người đều chọn cách im lặng vì họ nghĩ rằng "Sự im lặng là câu trả lời hay nhất cho mọi câu hỏi và sự lạnh lùng là phản ứng hay nhất cho mọi tình huống". Đúng! Trong một số trường hợp thì im lặng là cách an toàn nhất. Nhưng bạn có nghĩ sự im lặng ấy đến bao giờ và có bao giờ bạn nghĩ sự im lặng đó sẽ khiến bạn đánh mất nhiều thứ, có những thứ dễ mất vì không được trân trọng nhưng có những điều dù trận trọng cùng dần mất đi theo thời gian.
Khi những dòng suy nghĩ ta lang thang quá lâu sẽ khiến ta quên mất điều thật sự quan trọng. Đôi khi ta chỉ nhớ những gì ta muốn nhớ. Và kí ức quan trọng động lại trong lòng tôi sẽ mãi mãi là những kỉ niệm đẹp ấy dù tan vỡ hay mất dần theo năm tháng.

"Nhặt từng kí ức xếp gọn trong tim ta để đóng lại thành từng trang giấy đẹp"
Add new comment