LÀM SAO ĐỂ VƯỢT QUA NHỮNG ÁP LỰC VÔ HÌNH?

Trích dẫn hay - Những Ngón Tay Đan - MC: Minh Châu

Giọng đọc: Minh Châu

Âm nhạc: Vinh Trần

Hình ảnh: Nhật Hoàng

 

ĐỪNG KHÓC MỘT MÌNH

Sáng tác: Hòn Đá Xấu Xí

"Những khi cô đơn, trống vắng ai không muốn mình có người bên cạnh để sẻ chia."

"Những khi muốn khóc ai không muốn có người đưa đôi tay lau đi như những giọt nước lăn dài trên má."

Tất cả những điều đó được gọi là tâm trạng của con người mỗi khi tuyệt vọng, mệt mỏi với cuộc sống đầy bộn bề, lo toan. Hay những điều mà ta không muốn nhớ, muốn vứt bỏ đi, lại cứ dai dẳng đeo bám mình. Để rồi, ta tự trách bản thân nhu nhược, chỉ là đau thương, cũng không biết cách đẩy lùi.

Loay hoay trong mớ hỗn độn của cảm xúc, ta cố gắng chịu đựng, hoặc tự giam mình nơi có bốn bức tường mà rơi những giọt lệ trong cô độc. Xã hội này còn có rất nhiều người yêu thương, quan tâm ta. Họ luôn sẵn sàng chia sẻ những chênh vênh, bất lực của bản thân mỗi khi cần. Cớ sao ta lại phải luôn cố tỏ ra mình ổn với người xung quanh, để rồi tự quay lưng đi và lặng lẽ khóc một mình nơi bóng tối.

Khi buồn, muốn khóc ta có thể nhờ ai đó ngồi cạnh bên và nghe mình kể lể, than vãn về những trăn trở của bản thân, hay thậm chí có thể nhìn mình gào lên khóc thật to. Chứ đừng bao giờ để bao nỗi niềm bị đè nén bên trong mà không thể thoát ra. Điều đó như một chiếc gọng kìm được dùng để chế ngự nhân trí của ta.

Ta cần học cách đối diện với bản thân, để cảm thấy rằng mình không phải là người bất hạnh nhất, để có thể rũ bỏ mọi thương đau mà mạnh mẽ đứng dậy, bước tiếp đường tương lai sau những lần vấp ngã của xúc cảm.

Nhớ có lần ai đó đã từng nói:

"Tâm của con người sẽ chẳng thể bình yên khi mà nó bị dính chằng chịt bởi các vết mực xanh, đỏ, tím, vàng... của những lo toan."

Cách duy nhất để ta có thể tẩy sạch đi những vết mực của cuộc đời chính là chấp nhận. Ngày nào còn đắm chìm trong những suy tư tiêu cực của bản thân, ta chẳng thể nào thoát được vòng tay của sự cô đơn. Chẳng những thế mà lòng ta ngày càng thêm phần khổ đau.

Này cậu trai trẻ đừng khóc một mình nữa, vì như thế tuổi thanh xuân của mình sẽ bị thương rất nặng, do tấm bi kịch cuộc đời dựng nên. Cả những lần giấu diếm hay sợ người khác biết mình yếu đuối, tổn thương cũng nên bỏ đi. Để lòng ta có chút an yên mà đủ sức ngăn không cho những u uất lớn dần lên theo tháng năm. Đừng tiếp tục buồn đau, chịu đựng một mình nữa. Hãy nhớ rằng có ai sinh ra đã tự dưng mạnh mẽ, cứng như đá, để có thể chống chọi lại với những va vấp đến sứt đầu mẻ trán mà không biết đau bao giờ.

Thế nên không cần kìm nén bản thân, cũng không cần giấu đi sự yếu mềm, hãy cứ thể hiện cảm xúc của chính mình ở bất cứ nơi đâu, lúc nào. Nhưng nhớ là đừng tự trốn ở nơi nào đó để khóc với nỗi đau của bản thân một mình nữa. 

https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/3814974908631805/

"The Invisible Pressure And The Value Of Smiling"

Sáng tác: Lê Anh Thư

Tôi biết bạn rất áp lực với cuộc sống này, tôi biết bạn rất chông chênh và còn mệt với nhiều thứ vô hình khác nữa, mỗi khi đêm đến có thể bạn sẽ khóc, khóc cho sự bất lực của mình. Cuộc sống là như thế nếu chúng ta không cố gắng, chính chúng ta sẽ nằm trong mớ hỗn độn mang tên mệt mỏi. Để có được cuộc sống như bản thân bạn mong muốn thì bạn phải sẵn sàng đánh đổi những ngày trẻ như thế này.
Áp lực cũng có nhiều loại, có thể bạn áp lực với cuộc sống, có thể là công việc, gia đình hoặc chuyện tình cảm, bạn nên tạo ra một thời gian nghỉ để xã stress, để lọc lại những điều đã qua, thiếu sót chỗ nào bù vào chỗ đó, đừng đặt nặng một vấn đề, sẽ khiến bạn áp lực đến bất lực luôn mất. Đừng nản nhé, cứ xem như bạn đang trải qua một dạng thử thách để ngày mai có cuộc sống ổn định và tốt đẹp.
Họ hỏi tôi tại sao nhiều áp lực như thế mà tôi vẫn mỉm cười? Tại sao nhiều điều buồn bã như thế tại sao tôi không kể ra? Không giúp ít được gì cả, dù là tôi có buồn hay cạn kiệt sức lực ra sao, đối mặt với xã hội này tôi vẫn phải mỉm cười, đối mặt với người thân bạn bè tôi vẫn phải mỉm cười, đúng là mỉm cười để che giấu nổi buồn, mỉm cười để cho người xung quanh tôi có thể yên tâm hơn, nhưng mỉm cười có thể giúp chúng ta thoải mái bạn ạ, khi tâm trạng bạn thoải mái, khả năng làm việc của bạn cũng tăng lên đáng kể, tôi không ép bạn phải cười, chỉ là tôi mong bạn nhìn thoáng về cuộc sống một chút. Về vấn đề tại sao tôi không nói ra, tôi không biết bạn có suy nghĩ như nào về vấn đề này, nhưng đối với tôi việc nói ra cho người khác nghe giống như là đi làm phiền họ vậy, tôi thấy như tôi đang mang một gánh nặng cho họ, tôi không muốn họ nhọc công suy nghĩ về câu chuyện của mình. Và bạn có thể không như tôi, bạn chọn cách nói ra, quá tốt chứ, nhưng kể với người mà bạn cảm thấy có thể lắng nghe, đưa ra lời khuyên và chia sẻ cùng bạn mới là đúng nhé. Mỗi người một cuộc sống, câu chuyện của mỗi người không giống nhau, thay vì trách cứ bạn nên chọn cách thông cảm cho người và cho mình.
Các cô gái ạ kể cả những chàng trai nữa, tôi biết cuộc sống này của các bạn không hề dễ dàng gì, có lúc sẽ gặp khó khăn vất vả, có lúc sẽ rơi vào trạng thái buồn bã không nói nên lời, nhưng dù có gì đi nữa, chúng ta vẫn phải mỉm cười nhé, nó không giúp chúng ta hết khó khăn, nhưng nó giúp tâm trạng chúng ta thoải mái và có thể lấy lại được năng sức làm việc. Từ cái năng sức làm việc tốt lên sẽ giúp bạn vui vẻ hơn, ổn định hơn và bản thân dần dần sẽ tốt hơn.
Một nụ cười bằng mười than thuốc bổ, nào đừng ủ rũ nữa nhé, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, ngày mai sẽ lại đến, chúng ta vẫn phải mỉm cười đối mặt với cuộc sống này. Tôi và bạn cùng nhau cố gắng, chúc các bạn thành công.

https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/3808396872622942/

TRÂN QUÝ CUỘC SỐNG CỦA MÌNH

Sáng tác: Hạ Trầm

Chúng ta, sống là để bản thân mình xem, đừng tham vọng mọi người đều hiểu, cũng đừng mong cầu mọi việc đều theo ý mình. Khi đau buồn hay mỏi mệt, nên biết tự an ủi. Không có người lo lắng thì càng phải mạnh mẽ. Không có ai cổ vũ cũng phải biết tự bay lên. Không có người chiêm ngưỡng cũng cần thơm tho và tươm tất.

Cuộc sống, không có khuôn mẫu cố định, chỉ cần một trái tim trong sáng và nhiệt huyết. Gặp phiền não thì tự tìm lấy niềm vui riêng, đừng quên đi hạnh phúc.

Dù bận rộn cũng nhớ giữ lại chút thanh nhàn, đừng để mất sức khỏe. Mệt mỏi rồi thì tạm dừng lại nghỉ ngơi, đừng đánh mất niềm vui cuộc sống. Chỉ cần trong lòng luôn nhớ đích đến và biết hiện giờ mình đang làm gì ở đâu thì yên tâm, sẽ không bị lạc đường.

Hãy trân quý cuộc sống của chính mình vì không ai có thể yêu bản thân mình hơn

https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/3814027788726517/

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.