MỘT CHIỀU THU VẮNG
Chiều thu vắng chiếc xe về qua ngõ
Không trống kèn cũng chẳng kết cờ hoa
Lác đác bên hiên hàng cây vàng võ
Vài người đưa trong sương trắng nhạt nhòa
Người nằm đó an nhiên mi khép nhẹ
Chầm chậm đi qua ngã rẽ nhân gian
Tay buông lơi chẳng gấm vóc bạc vàng
Môi đã khép chẳng bàn thêm nhân thế
Người nằm đó từng đội trời lắp bể
Mang chí hùng ngạo nghễ giữa cao sang
Một tiếng gọi có trăm người vâng dạ
Tiếng anh em nhân thế đến hàng ngàn
Người nằm đó là cành vàng lá ngọc
Là giai nhân sắc vóc đắm say người
Tuổi đôi tám dập díu đưa với đón
Một nụ cười mua cả thế gian vui
Người nằm đó kẻ giang hồ run rủi
Kiếp tù đày sương gió bạc đời trai
Sống lang bạt kiếp không nhà trôi nổi
Chết gục bên hoang lạnh mái hiên ngoài
Người nằm đó sống cả đời hiu quạnh
Không anh em cũng chẳng có bạn bè
Chỉ lặng lẽ đếm buồn qua song cửa
Cả cuộc đời làm bạn với tiếng ve
Ngưòi nằm đó giờ mím môi cười nhẹ
Của nhân gian xin trả lại cho người
Bên ngoài vẫn tranh hơn thua bao kẻ
Đến cuối đường cũng chỉ một mình thôi
Chiếc xe nhẹ khuất dần trong sương khói
Đêm mùa thu lá lạnh nhói xa cành
Dẫu mọi lối giữa cuộc đời xuôi ngược
Ai cũng về bên cỏ ngắm trời xanh
Trong đêm tối lập lòe đôi ánh nến
Người đã đi đã đến đã quay về
Ta ngồi đếm lại nửa đời dâu bể
Trăng cuối mùa thấp thoáng bóng sông quê.
Add new comment