MỘT CHÚT SE LẠNH, HOÀI NIỆM NGƯỜI XƯA

Sáng tác: Tuyết Liên - Sơ Tâm - Trà Mây | Giọng đọc: MC Linh Lê | Những Ngón Tay Đan
Radio

🏷Chủ đề: MỘT CHÚT SE LẠNH, HOÀI NIỆM NGƯỜI XƯA
🎙Giọng đọc: MC Linh Lê
🎵Âm nhạc: Vinh Trần
📷Thiết kế hình ảnh: Ngân Đào

 

XIN MƯA GIỮ NGƯỜI Ở LẠI!《TUYẾT LIÊN》

Cảm giác đau lòng nhất không phải tận cùng của phút biệt ly mà khi người đã từng rất thân thiết nay bỗng lạnh nhạt rồi dần rời xa trong im lặng, không một lời báo trước cũng chẳng một lí do giải thích. Người cứ vội xuất hiện và rời đi như cái cách người đến để lại những rối bời, ngổn ngang khó hiểu trong lòng người ở lại.

Ừ thì, làm sao mà không đau lòng, không vụn vỡ chứ. Thứ tình cảm đó, dù chỉ là tình bạn nhưng gom tất thảy tâm can và chân tình vào đó, người cùng ta trải qua câu chuyện sầu đẫm bi thương lẫn những nụ cười rạng rỡ, người gieo trong ta tia nắng chút hạ tàn len lỏi vào sắc đông giá buốt để hồn ta bớt giá lạnh và chơi vơi khi màn đêm buông mình xuống giữa màn mưa tầm tã dẫu cho cách biệt sau màn hình nhưng thứ cảm xúc đó sao thân thương và thành thật đến thế.

Ừ thì, vì mối quan hệ giữa chúng ta mong manh đến độ chỉ cần một cú click tuyệt nhiên biến mất khỏi cuộc sống của nhau nên trân trọng những phút người còn ở lại mặc cho bản thân ích kỉ khi muốn người mãi ở đó, còn đó bên cạnh mình.

Dẫu biết nhân duyên vốn dĩ vô thường, hợp tan như gió thoảng nhưng đối mặt với những cuộc chia ly lại thấy mất mác bội phần, chẳng phải nghĩ suy nhiều chỉ là trong những cuộc gặp gỡ đó để lại nhiều luyến tiếc khôn nguôi bởi tình cảm vốn dĩ trao đi mà mấy phần được lãi trong số ấy.

Ta muốn gặp người, cùng người uống tách trà bên hoàng hôn vừa chạm ngõ, cứ thế lặng yên và thấu hiểu mặc cho thế gian bảo có hai kẻ khù khờ. Muốn người làm bạn dẫu chẳng thân quen, muốn người bình an và hạnh phúc mãi mãi.

Vâỵ nên xin người đừng tự ý rời đi trong im lặng như thế mà chẳng một lời chào tạm biệt bởi lúc đó dẫu đớn đau thế nào vẫn an lòng mỉm cười lần cuối

Thật lòng xin mưa giữ người ở lại... mãi mãi.
   Tuyết Liên

 https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/4444555239007099/

📸: Xuân Trường
   📸: Xuân Trường

----------------------------------------

ĐIỀU CŨ KĨ MÀ TA LUYẾN TIẾC《SƠ TÂM》

Người ta cứ mãi mang trong mình những điều cũ kỹ, để rồi lại trăn trở ưu tư, chỉ một làn gió thoảng qua cũng thấy lòng hiu quạnh, đưa hồn mình trở về một miền ký ức xa xăm...
 
Cũng lâu rồi, người ta không còn nhắc về nhau nữa, không còn là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời của nhau, cứ thế lướt qua nhau như những người xa lạ, mà quên mất rằng, giữa họ, đã có những năm tháng đã từng thương. Họ trở thành điều cấm kỵ của nhau, là một khoảng trời cũ kỹ, không nên nhắc đến.
  
  Ai trải qua một cuộc tình mà không hề luyến tiếc, khi trái tim vẫn còn run rẩy nhịp yêu? Đã một lần dốc hết tâm can cho một người, đã từng cùng nhau thề non hẹn biển, đã từng tay trong tay vượt qua bao nhiêu sóng gió, cùng hướng về một mái nhà chung, nơi đó chỉ có tình yêu thương và cơn bão dừng sau cánh cửa... Hóa ra, sau một giấc mộng dài, tất cả vỡ vụn đi rồi, gói ghém lại chỉ còn là kỷ niệm và hai tiếng "đã từng" mà thôi...
  
  Những năm tháng đó, có lẽ tình cảm là thật, tình yêu cũng là thật; ước nguyện trọn đời bên nhau, và những gì dành cho nhau cũng là thật. Có lẽ thứ khắc nghiệt duy nhất là thời gian, làm thay đổi lòng người, làm phai nhạt dần những gì người ta từng nghĩ, làm người ta không còn yêu thương một người như trước nữa. Cuối cùng, cũng đến lúc phải cách xa, lời tạm biệt còn chưa kịp nói, mà chân thì đã vội bước xa dần.

   Người đi, liệu có nhẹ nhàng, thanh thản?
   Người ở lại buồn, đếm từng nhịp bước lang thang...
 
      Năm tháng thì cứ thế trôi qua, hình ảnh xưa ngày một nhạt nhòa trong trí nhớ, nhưng những kỷ niệm về những tháng ngày xanh thì vẫn dai dẳng khôn cùng, nhớ - quên cứ thế chợt đến chợt đi làm người ta mãi giam mình trong một vòng lẩn quẩn, dẫu rằng chuyến tàu tình năm cũ đã đã xa khuất tự bao giờ... Người ta cứ tự nhủ lòng muốn tìm chốn bình yên, ru êm trái tim sau những ngày giông tố, ấy vậy mà, sao cơn bão qua rồi mà mây tối vẫn chưa tan?
   
Có lẽ, nắng sẽ kịp về sau những ngày mưa dai dẳng.
 Mùa sang rồi, thu đến chắc em sẽ chẳng buồn thêm đâu.

"Ai rót nắng vào chiều hiu quạnh

 Rót dịu dàng vào một mảnh cô đơn..."
   Sơ Tâm
https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/3152171134912189/

📸: Dương Hòa Nhu
   📸: Dương Hòa Nhu

-------------------------

NHỮNG NHÂN DUYÊN TRONG ĐỜI《TRÀ MÂY》

Bỗng vào một ngày mùa đông nào đó, trời bỗng nhiên trở lạnh. Một mình ta lặng người bên một ấm trà gừng còn nóng, bồi hồi gom góp những mảnh chuyện đã cũ.

Có phải tất cả mọi điều đến với ta đều bắt nguồn từ hai chữ nhân duyên? Bao nhiêu người từng thắc mắc câu hỏi này, rồi bỏ ngỏ ở đó?
Rồi ta chợt nhớ về những mối nhân duyên giữa ta với người. Có người đã từng rất thân giờ đã chẳng còn gặp gỡ, những mối thâm tình lâu năm giờ cũng cảm thấy thật bình thường. Nhiều khi, ta luôn một mực ôm khư khư trong mình những kỉ niệm đã qua, một hình bóng của người cũ, hay những khung cảnh hồi ức đẹp đẽ và nghĩ rằng sẽ không bao giờ thay đổi tình ý. Nhưng qua dòng chảy tháng năm, ta trải nghiệm thêm nhiều điều hay, quen thêm nhiều người mới, thước phim cũ cứ thế mờ dần đi, ngoảnh đầu nhìn lại rồi bỗng chợt hiểu rằng: “Thì ra, bản thân vốn không nặng tình như mình vẫn nghĩ”.

Thời gian như nước chảy xuôi giữa dòng, một cái chớp mắt của người đã qua một chục năm, rồi hai chục năm, ba bốn chục năm sau. Ở đời người, có bao nhiêu lần chớp mắt như thế? Với tôi, thời gian là vô hạn, chỉ có đời người là hữu hạn mà thôi. Trên con đường mang tên hành trình đó, ta trải qua vô số chuyện, gặp gỡ rồi kết giao với vô số người. Có nhiều lúc, ta giật mình chợt hỏi, vì lẽ nào mà người rời xa ta không lời từ biệt, hay ta xa người không cần một lí do? Rất nhiều lí do để liệt kê ra ở đây, nhưng cuối cùng vẫn chỉ gói gọn vỏn vẹn trong hai từ “hết duyên”.

Sưu tầm
   📸: Sưu tầm

Rồi bất chợt vào một ngày đẹp trời nào đó, ta chợt nhớ về vài mảnh chuyện cũ, rồi coi đó là một thước phim nhỏ đã xem qua, không còn nhớ lại. Nhàn nhã ngồi xuống ghế, lắng nghe tiếng chim hót trong trẻo sau vườn, tận hưởng trọn vẹn cái thú vui nhàn tản. Nhìn thấy đóa hoa nhài đang nở trước sân cửa, tiến đến hái lấy vài đóa, cho vào bình đựng trà đượm hương, nhâm nhi một chén trà hương hoa nhài thoang thoảng, mỉm cười nhìn lại những chặng đường đã đi qua. Mở một cuốn sách tản văn của tài nữ Bạch Lạc Mai, lật đến trang chưa đọc, chầm chậm đắm chìm vào từng dòng chữ, thư giãn trong âm hưởng bản nhạc của cuộc sống.

“Quá khứ có biết bao nhiêu chuyện không được như ý nguyện, cũng không cần hối hận nữa, không tiếc nuối, không vương vấn. Nếu như lại gặp được người yêu mến, thì cũng chẳng còn động lòng, càng không nảy sinh tình cảm, chỉ coi đó là cuộc gặp gỡ đẹp nhất thế gian, đi qua là xong. Hoa nở có mùa, hoa rụng có lúc, tôi chính là người đi qua rừng hoa, không một chiếc lá vương trên áo.”
(Người là cuộc tu hành đẹp nhất kiếp này của tôi - Bạch Lạc Mai)
   Trà Mây
https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/4362045157258108/
 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.