MỘT NGÀY NÀO ĐÓ EM SẼ YÊU
🏷Chủ đề: MỘT NGÀY NÀO ĐÓ EM SẼ YÊU
🎙Giọng đọc: MC LINH LÊ
🎵Âm nhạc: VINH TRẦN
📷Thiết kế hình ảnh: HỒNG NHẬT
MỘT NGÀY NÀO ĐÓ EM SẼ LẠI YÊU《ĐAN ĐAN》
Một ngày nào đó em sẽ lại yêu, chắc chắn, nhưng không phải bây giờ.
Có nhiều người hỏi em đã có ai thương chưa rồi đi qua như một nghi lễ. Họ không thể vì một điều mơ hồ mà phá tan thành lũy. Cũng không vì đôi nét suy tư mà kề cận bên em tận tường. Càng không giám hi sinh vốn liếng mà kiên trì đến cuối một phép thử. Sau lần yêu dài lâu thất bại họ chọn cho mình cách yêu sao cho đỡ tốn thời gian hơn. Sau nhiều lần dở dang lận đận em thì chọn cách yêu sao cho đỡ tốn tình yêu hơn. Họ tốn quá nhiều thời gian cho người cũ còn em ấp ủ lắm chân tâm cho tình đầu.
Bọn qua loa vừa gặp đã muốn có được, còn em thì thận trọng muốn nhận nhưng không muốn cho đi. Em gọi đó là những duyên phận ngược ngạo chưa gặp đã tan tầm.
Có rất nhiều con đường không rõ sẽ dẫn tới mục đích, rất mơ hồ, vô địch. nhưng em vẫn cứ bước đi, bước về phía trước. Rồi một ngày dừng lại hoặc rẽ ngang bởi bỗng thấy chông chênh ở lưng chừng nào đó. Họ cũng như em, dễ bị thu hút bởi những điều mới lạ trước mắt. Nhưng lại để tâm vào cũ kỹ quá vãng xa xăm. Trong lòng vẫn còn do dự hiện thực sao có thể toàn tâm toàn ý.
Buồn lắm chứ, đau lắm chứ, khi cứ phải gặp gỡ rồi chia ly. Không sao hết, em chịu được, nếu gặp anh phải vất vả nhiều như vậy, thì chút nhọc nhằn này chẳng đáng sao?
Đôi lúc em cố trấn an mình bằng cách ngụy biện ra một lý do vô cùng hợp lý. Rồi tự an tâm nghĩ rằng chẳng có gì vừa vặn hơn. Chắc là do em chưa nổ lực xứng đáng, chắc là do em chỉ cố gắng nữa vời, mơ về một chân trời quang đãng mà chưa xây được một nấc thang nào để đi lên. Đứng ở vạch xuất phát nên phải thử, phải kiên tâm rất nhiều lần. Đi được một đoạn lại kiệt sức, tô được một bức lại lạc màu. Đời lắm cơn mưa ngâu bất chợt mà em cầm cọ vẽ gặp lạnh là nghệch ngoạc, run tay. Thỉnh thoảng cuộc đời dán xuống trên vai em vài thử thách, như một kẻ sợ hãi tiếng sấm chớp trong mưa, giật mình trốn chạy lúc nào cũng chẳng biết. Tựa một con mèo ướt sũn vừa tội nghiệp, vừa đáng thương.

Em chẳng ngại người ta nhìn dáng vẻ của em với thái độ như thế nào. Họ đã đi đôi giày nặng trĩu lấm lem bùn đất của em ngày nào đâu mà thấu. Họ đã mặc chiếc áo rách rưới đứng giữa những bộn bề của em giờ nào đâu mà cảm. Họ chỉ là họ với suy nghĩ đơn thuần những diễn biến thuận lợi xảy ra trước mắt. Họ có quyền bịa đặt nhiều kết cục cho cuộc đời của em nhưng chỉ em mới là người quyết định cuộc đời của mình.
Em không mơ mộng giữa đời thực trần tục nhiều lỗi lầm sai trái. Em chẳng phải kẻ đi tìm hoa hồng giữa sa mạc khô cằn nắng cháy. Càng không phải kẻ luôn luôn ngớ ngẩn giữa lòng người đa đoan. Trong trận địa khắc nhiệt đầy rẫy cạm bẫy chông gai em muốn giữa cho mình lương thiện. Một chút ấm áp để tự sưởi ấm mình, một chút chân thành để không toan tính, một chút yêu thương để kết nối sự vô tâm. Hoặc nếu chẳng để làm gì cả, chỉ là chính em.
Vì em biết rằng chỉ khi em là em, em mới gặp được anh. Hi vọng sau này, khi trong lòng yên ả không còn chút bão giông nào cả, quay người lại sẽ gặp được anh. Trong lòng anh cũng đã ổn an trăm ngã, không còn bộn bề bóng hình của ai kia.
Chúng ta không do dự nữa mà ôm nhau dưới cả trời mưa.
Được chứ anh?
Đan Đan
https://www.facebook.com/

----------------------
#NNTD_chiasethathay
Chủ đề: “Con đường phía trước, em có ngại đi qua?”
HẠNH PHÚC DO MÌNH NẮM LẤY 《DỊCH DƯƠNG THIÊN VY》
Mưa lại rơi rồi, sáng nay trời còn nắng mà.
Em đứng dưới hiên, đưa tay hứng những giọt nước mưa. Sáng nay lúc đi em đã quên mang ô, giờ phải đội mưa về sao? Thôi thì em đợi mưa ngớt rồi về vậy.
Đứng dưới hiên với em có rất nhiều người. Có người thì có người yêu tới đón, người thì cũng có người thân đưa về, có người thì không ngốc như em, thấy trời nắng một chút thì tưởng sẽ không mưa nữa, những người như vậy có mang theo ô để về.
Từng người từng người thưa dần, chỉ còn lại vài người, kể cả em.
Em đột nhiên nghĩ bản thân cũng muốn yêu một ai.
Yêu một ai sao? Hình như nó quá xa xỉ đối với em rồi. Đã từ lâu em đã không còn hi vọng về tình yêu nữa.
Em đã từng đọc, từng được nghe kể rất nhiều chuyện cổ tích lúc còn nhỏ, kết thúc câu chuyện chính là công chúa và hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau. Có thật vậy chăng? Hoàng tử sẽ mãi yêu thương công chúa chứ? Công chúa sẽ mãi nở nụ cười mà không bị buồn phiền vì cuộc sống hôn nhân sao?
Có lẽ vì hoàn cảnh của mình mà em đã nghĩ quá xa, suy diễn thêm cho truyện cổ tích rồi.
Tuổi thơ em không trọn vẻn, ba mẹ em li hôn, hai người đều có cuộc sống riêng cả. Họ cãi nhau ở trước mặt em, ném đồ đạc rơi vỡ đầy nhà, em còn nhìn thấy ba đánh mẹ, nhìn thấy mẹ khóc, nhìn thấy hai người bỏ rơi em, nhìn thấy mọi người nội ngoại đẩy đưa em mà không muốn nuôi đứa trẻ tội nghiệp này, em đã mất hi vọng về tình yêu từ lâu rồi.
Em nghe rất nhiều lời đồn đãi, nghe những lời khiếm nhã từ người thân họ hàng rồi đến cả bạn bè, những người không quen, không hiểu gì về em cũng chỉ chỉ trỏ trỏ em.
Yêu là gì, thương là gì em không biết, cũng không muốn tìm hiểu, em chỉ biết bản thân mình mà thôi.

“Về không?” Một cô gái cùng học chung ngành với em, vỗ nhẹ vào vai em và hỏi.
Em nhìn xuống chiếc ô, liệu hai người có che được?
Thấy em nhìn, cậu ấy lắc lắc chiếc ô: “Không sao, hai người cũng không bị ướt đâu.”
Em gật đầu. Chiếc ô được bung ra che mưa cho hai người. Ướt thì vẫn ướt, nhưng em vẫn có thể trở về phòng trọ của mình.
Cô gái cho em che cùng chiếc ô là một người mạnh mẽ, em không hiểu quá nhiều về cô ấy nhưng nghe qua thì không phải người tốt. Người ta bảo cô ấy lăng nhăng, hư hỏng, có thể qua đêm với nhiều người. Vì vậy khi cô ấy hỏi, em hơi ngờ vực nhìn vào gương mặt được trang điểm đậm ấy.
Em đột nhiên nghĩ tới những chuyện mà mình thấy rồi đột nhiên khâm phục người con gái trước mắt này. Thật ra mấy lời bàn tán đều thêm mắm dặm muối, đều trái sự thật. Nhiều cái mình nhìn thấy trước mắt cũng chưa chắc đã là sự thật, vậy nên nếu không tìm hiểu kĩ thì sẽ không biết được. Còn cô ấy, một người rất lạc quan, ai nhờ cũng giúp và đặc biệt, cô ấy có thể chịu được lời bàn ra tán vào của người ta và vẫn mỉm cười ngẩng đầu sống.
Vậy vì sao em không thể? Chẳng phải em đã quen rồi sao? Phải, bản thân em cũng tự bước được, dù có suy nghĩ lệch đi một chút. Em có thể tự yêu thương bản thân mình mà không cần người nhắc mà.
Tình yêu nó sẽ đến với em một ngày nào đó mà không phải bây giờ, nhưng trước đó thì em vẫn một mình, hạnh phúc vẫn ở phía trước và đợi em đến, chỉ cần em không ngại, cố gắng mà bước tới thôi.
Dịch Dương Thiên Vy
https://www.facebook.com/
Add new comment