NẾU MỘT NGÀY...
Họ thấy em đứng vững trên đôi chân của mình, nhưng tôi lại thấy được sự run rẩy trong trái tim em. Nếu một ngày em thấy bớt yêu anh, thì nhất định em đừng giữ im lặng. Vì ở đời, chẳng gì đau đớn bằng tưởng quan trọng hóa ra lại làm phiền.
Nếu một ngày em thấy bớt yêu anh, thì hãy nói để anh chuẩn bị. Bởi chẳng có cú sốc nào dễ chịu khi đột nhiên mọi thứ tan vỡ trong nháy mắt, tất thảy đau thương chia đều lên hai trái tim vốn chẳng lành lặn. Nếu một ngày em thấy bớt yêu anh, không sao cả, cũng đừng cảm thấy có lỗi. Đó là điều tồn tại giữa cuộc đời này, chỉ trách anh chưa đủ dịu dàng và có thể đã yêu sai cách.
Chúng ta bắt đầu vốn dĩ đã khó khăn, đoạn đường kia cũng lắm gập ghềnh, kết thúc vẫn không ly biệt đó là điều đẹp đẽ nhất trên đời. Chúng ta đều đã trân trọng, đều từng nhớ thương, đã từng cố gắng, đã từng hi sinh. Nên dẫu cho chân tình hữu ý có đứt đoạn cũng đừng để khóe mắt em cay hết cả đoạn thanh xuân, nó vốn dĩ mỏng manh như con người em vậy.

Ngần ấy năm tháng em đã thiệt thòi đủ rồi, nếu được lựa chọn giữa bình yên và giông tố. Tôi chỉ mong em đủ trưởng thành để định đoạt. Còn tất thảy thương tổn, hãy để đôi vai trần này gánh vác. Em hãy kiêu ngạo với những bình yên còn chờ đợi. Cô gái tuổi đôi mươi có lẻ, em hãy nũng nịu với thanh xuân của mình, xin đừng giấu muộn phiền trên đôi mắt và cố gắng kiên cường đến ngã quỵ.
Nhất định phải sống, dù còn một ngày cũng đừng thôi hi vọng về những điều tốt đẹp. Chúng ta đều không nuối tiếc, bởi đó là điều duy nhất mà chúng ta chỉ gặp một lần trong cuộc đời này. Nhân sinh khó đoán, nếu muôn sông vẫn hội về một biển.
Nhất định trường cửu không để chia lìa.
Add new comment