[Radio Dự Thi] AI CŨNG THÀNH NGƯỜI CŨ CỦA AI

Sáng tác: Bodhi - Thí sinh: Đặng Thùy Linh - SBD: 100
100


Ai rồi cũng sẽ yêu, ai rồi cũng sẽ trở thành người cũ của ai. Ai rồi cũng sẽ phải rời đi, ai rồi cũng sẽ có lúc thay đổi, chỉ là vì ngại khi phải là người mở lời trước với đối phương...


Ai rồi cũng phải có đôi ba lần vấp phải sự vụng dại của thuở mới chập chững học cách yêu nhau. Ai rồi cũng phải trải qua thứ cảm xúc đau buồn từ những rung cảm thiêng liêng nơi trái tim gọi về, bởi tình cảm là thứ mà vốn dĩ con người ta không ai lường trước được nhất.

Thứ dễ dàng thay đổi nhất chính là cảm xúc của một người. Ngày hôm nay cùng nhau đi trên đường dù nắng gắt hay mưa gió bão bùng nhưng sao lòng cứ điềm nhiên cảm thấy dịu dàng nhẹ bẫng… ánh nắng chói chang của mặt trời cứ như thứ hào quang rực rỡ rọi tới từ thiêng đường. Từng hạt mưa lớn tựa như thứ quà dịu mát mà thiên nhiên ban tặng sau những ngày nắng chói chang chứ chẳng hề lạnh ngắt hay gây ra chút bất tiện nào…

Nhưng những cảm xúc đó chỉ ngày hôm sau thôi sẽ có thể thay đổi, vẫn là con người đó, vẫn là cảnh vật đó nhưng trái tim đã lỗi nhịp rồi… Khi ấy, nắng gắt là nắng gắt, con người ta cũng trở nên gắt gỏng như thứ ánh sáng đang thiêu đốt ngoài kia. Mưa giông là mưa giông, cảm xúc bỗng trở nên tệ hại như chính bầu trời đang rền vang sấp chớp, u tối như từng đám mây xám xịt sụt sùi ấm ướt ấy…


Bởi trong mắt ta, người đó không còn là thứ đẹp đẽ, thanh thuần tinh khiết nhất nữa, không còn cảm thấy hạnh phúc khi ở bên người ta nữa. Lúc này, trong lòng chỉ còn chất chứa những thứ gánh nặng, những cảm xúc mơ hồ lạc lõng mà bản thân cảm nhận được từ đối phương.

Thế mới bảo, chúng ta vốn dĩ không hề thay đổi, vẫn chỉ một bản thể đó thôi nhưng cảm xúc trong ta vốn dĩ là thứ hằng biến có có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Một người đang vui bỗng hóa điên khùng chỉ trong một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi vốn là chuyện quá đỗi bình thường.

Vì vậy, đừng cảm thấy là lạ khi một ai đó đổi thay. Tâm tư, tình cảm của chúng ta luôn thay đổi từng giờ, từng phút, từng giây… cứ mỗi một tích tắc thôi có thể đã đang ở một cung bậc khác mất rồi…

Nhưng đã bao giờ ta chịu tĩnh lại để nhận ra được điều đó ở chính bản thân mình hay chưa? Người ta thường bảo, chỉ có người ngoài cuộc mới nhìn thấu được những thứ đang xảy ra. Chỉ người thứ ba mới mang cái nhìn khách quan nhất, bởi họ thấy được cách hành xử của mỗi người…

Cuộc đời này, vốn không ai hoàn toàn sai, cũng chẳng ai hoàn toàn đúng. Chúng ta chỉ đang làm theo sự mách bảo bởi quan điểm bảo thủ của chính bản thân mình.

Một người đàn ông, khi hết yêu họ sẽ quay lưng rời bỏ bạn. Bạn gọi họ là kẻ khốn nạn, sở khanh…

Vậy khi bạn hết yêu anh ta, quay lưng rời bỏ anh ta thì đó gọi là gì? Là lý lẽ riêng của bạn, là sự cao thượng vì không muốn phải lừa dối tình cảm của họ hay gì???

Thế mới bảo, để đạt được mục đích, con người ta sẽ tìm ra đủ mọi lí do để biện hộ cho sự cặn bã, khốn nạn của riêng mình. Dù thế nào vẫn phải biến bản thân trở nên thánh thiện trong mắt người đời, hoặc chỉ ít tỏ ra như mình là kẻ bị hại. Nhưng không phải ai cũng như vậy.

Chỉ đơn thuần là có người biện hộ, có người im lặng chấp nhận chịu sự sỉ vả, chửi bới của người đời mà thôi. Chung quy lại vẫn cùng một xuất phát điểm. Tình cảm đã hết rồi, cố ở lại cũng chẳng được ích gì.

Có vài người chịu đựng tốt, cũng có những người không đủ kiên nhẫn để đợi đến khi đối phương cũng hết yêu mình nên mới vội vàng rời khỏi chỉ đơn giản là thế thôi.

Thử hỏi, nếu bắt bạn phải ăn thứ bạn không thích, ôm người bạn không yêu, cười nói với kẻ bản thân mình ghét cay ghét đắng liệu có làm được không?

Câu trả lời trong lòng thế nào vốn đã rõ, chỉ đơn giản là đôi lúc vì ngại nên chẳng dám nói ra.


https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/4049649681830992/

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.