[Radio Dự Thi] BƯỚC CHÂN PHIÊU DU
Lặng nhìn! Dòng sông mùa đông như một dải yếm lụa vàng lấp lánh trải dài, miên man xô nhẹ sóng liu riu rồi co quắp lấy những núi đồi hai bên dọc sườn. Những cánh hoa tàn bay trong đìu hiu gió lạnh, lững lờ nhẹ nhàng... xoay... xoay, rơi trên mặt nước bồng bềnh theo sóng nhỏ lênh đênh phiêu du mải miết tận phương nào.
Có những ngày rét buốt xuýt xoa những rùng mình phà hơi khói trắng. Có những mùa nắng gắt trốn cây, mồ hôi ướt vã, hầm hập những con đường mà...
...Ta đã đi qua... Ngày con nắng hạn!
...Ta đã đi qua... Ngày cơn mưa rào!
Giờ đây! Còn lại gì? Là những cơn gió thu nhẹ nhàng man mát, những buổi chiều tà ấm áp thoi đưa, những khóm hoa mùa xuân khoe nở, nở từ những bông cỏ dại bé li ti, nỡ trên những quả đồi vàng hoe đỏ chót, nỡ từ những bình dị vốn dĩ đã thân quen.
Cuộc đời như những con đường, có những lúc quanh co, có những khi gập ghềnh, và cả những bằng phẳng để ta lướt nhẹ những đôi chân.
Đến... nơi ta đến...
Tìm... nơi ta tìm...
Đôi chân ta đi hoài, đi mãi, đôi mắt ta thu gọn những biển đời mênh mông... Này là cụ già lơ phơ tóc bạc, này là những em bé bước đi tươi cười ngô nghê trên khuôn mặt lem luốc thơ ngây, này là những cuộc đời hành khất lướt qua lướt lại mà ta chẳng thể nhớ được những mặt người. Chỉ còn lại hình dung, những cảm nhận nhớ nhớ quên quên chập chờn nơi kí ức. Đâu đó lại là những tiếng sáo chăn dê, tiếng bò vòng vọng, tiếng gà rừng đập nhẹ gáy giữa những ban trưa...
Năm tháng qua đi, ta như gió phiêu du trên những bồng bềnh mây thẳm, những hành trang đơn giản kiếm tìm, vẫn độc hành trên những miên du, những hoàng hôn xa xăm diệu vợi sương chiều bay bay. Thấp thoáng những mái nhà nâu thẫm lấp ló sau những bụi tre già, ta lại nhớ quê xưa, nhớ giếng làng, cây đa chiều chiều ngân nga bên dòng trôi thủa ấy. Để ta lại trở về sau những xa lắc, xa lơ. Để ta trở về với những dấu yêu bình dị. Thủa ban sơ tìm lại, những mộng mị thủa xưa, để ta không còn phải hối tiếc những điều đã qua, những lời chưa nói.
Khi ta đi đến một nơi nào, một góc nào thậm chí một xó xỉnh nào dù vẹn nguyên, dù tươi đẹp hào nhoáng, hay những nơi tối tăm méo xệch, đều mang lại cho ta những xúc cảm khác nhau, mỗi người như là một mảnh ghép của cuộc sống, của tâm hồn thiếu thốn bù chỗ này, đắp chỗ kia. Và dù là nơi đâu ! không phải là quê hương, không phải là nơi chôn chôn rau cắt rốn ta cũng hãy cảm nhận hết vẻ đẹp của nó, cảm nhận hết những yêu thương, những gì tốt đẹp nhất mà nó mang lại cho ta, để ta ko còn phải tiếc nuối về những lời chào, những lời tạm biệt, những vui buồn ta lỡ lãng quên.
Add new comment