[Radio Dự Thi] EM DẠY TÔI CÁCH CHÀO NGƯỜI CŨ
"Ngày nào đó, nếu lỡ có chạm mặt nhau trên đường cũng chẳng cần phải tỏ ra là hai người xa lạ bởi trong tiềm thức của mỗi chúng ta, đối phương vốn dĩ đã là một thực thể có tồn tại rồi. Hãy cứ mỉm cười chào nhau thật khẽ, để cõi lòng từng dậy sóng được an yên!''
Hôm nay, chúng tôi tình cờ gặp nhau trong thang máy. Điều này thật sự cũng dễ hiểu thôi, tôi và cô ấy là đồng nghiệp, từng làm việc chung trong một dự án tận hai năm. Sau khi chia tay vừa hay dự án kết thúc, ai về phòng ban của người đó.
Tuy là cùng một công ty, nhưng vì hai phòng ban khác nhau, dù trong cùng một tòa nhà tôi ở tầng trên, cô ấy ở tầng dưới. Nếu không có các buổi tiệc công ty, hoặc họp hành thì tần xuất gặp nhau rất ít, hoặc có cũng là người trước người sau cùng lắm cũng chỉ nhìn thấy bóng người kia.
Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn kiểu đối mặt trực tiếp như thế này, chẳng phải vì còn tình cảm, hay lưu luyến chút tình xưa đâu nhưng tôi vẫn cảm thấy không được thoải mái khi chỉ có hai người như vậy.
Tôi đoán, cô ấy cũng có cùng cảm giác với tôi, chúng tôi đều tránh nhìn vào mắt nhau, chỉ im lặng, ai bấm tầng của người ấy rồi chọn cho mình một góc riêng chờ đợi thang máy từ từ di chuyển lên.
Tòa nhà không cao lắm, chỉ bốn mươi tám tầng và tầng của chúng tôi lần lượt ở vị trí bốn mươi lăm, bốn mươi sáu. Thang máy lại chậm rì, lạ thay hôm nay người trong tòa nhà đi đâu hết cả chỉ có hai người.
Tôi chợt nhớ đến người yêu hiện tại, em từng hỏi tôi nếu một ngày tình cờ gặp lại người yêu cũ anh sẽ thế nào? Khi ấy tôi ngập ngừng không đáp lại, còn hỏi ngược lại em.
Em cười híp cả mắt, rồi bảo “đương nhiên sẽ hiên ngang ngẩng cao đầu chào nhau một tiếng chứ sao?”
Tôi lại cả kinh trợn mắt nhìn em.
“Chứ không thì sao? Chia tay thì cũng chia tay rồi, không yêu nữa thì là người dưng nước lã, đến người qua đường nếu chạm phải cũng có thể nói câu chào nhau kia mà. Hai người từng yêu nhau, giờ hết yêu, cũng không có nghĩa là sự tồn tại của họ vốn dĩ không còn hiện diện trong tâm trí của mình.”
“Vậy là vẫn còn nhớ đến họ?”
Tôi thắc mắc.
Em chợt cụng trán vào đầu tôi “anh thật là ngốc, không phải là nhớ, mà là họ là một thực thể vốn dĩ có tồn tại trong cuộc sống của chúng ta, mình có mất trí nhớ đâu mà quên được họ.”
“Em không giận à?”
“Vì? Vì anh chào người yêu cũ à?”
Em bật cười. Tôi cũng chẳng nói gì thêm. Chỉ cho rằng những điều em nói nó là không tưởng.
Nhưng ngay lúc này đây, tôi lại muốn thử làm điều đó, khẽ hít một hơi, tôi lên tiếng trước:
“Em cũng đi làm muộn nhỉ?”
Cô ấy có chút lúng túng nhìn tôi, tôi cũng nhìn cô ấy, khóe miệng tự động đẩy cao, một nụ cười với người hiện tại là đồng nghiệp không phải thứ gì quá xa xỉ. Cô ấy bất giác bật cười, khẽ gật đầu đáp lại “vâng, con bé nhà em quấy quá.”
Lòng tôi chợt nhẹ bẫng cả đi, thì ra nói chào hỏi người yêu cũ không phải điều gì quá lớn lao kinh khủng, đơn giản lắm. Chỉ là thật tâm muốn chào hỏi, chỉ cần nở một nụ cười với họ không phải đã bỏ xuống được một gánh nặng vô hình đang đè nén trong tâm can rồi hay sao?
Chẳng hiểu thế nào nhưng lòng tôi chợt phấn khởi lạ, vội vàng soạn ngay một tin nhắn gửi cho em để khoe, cứ ngỡ rằng em sẽ trả lời tin nhắn của tôi ngay nhưng đợi mãi chẳng thấy, tự nhiên tôi lại đâm ra lo lắng bồn chồn. Chẳng lẽ em vì chuyện đó mà giận dỗi tôi rồi hay sao?
Định thu hồi nhưng không kịp nữa, dưới dòng tin nhắn hiện thị đã xem.
Một, hai, ba giây điện thoại tôi liền đổ chuông, tim tôi chợt hẫng đi một nhịp mạnh. Tôi vội vàng nghe máy “sao em không trả lời tin nhắn của anh? Anh chỉ hỏi thăm cô ấy như em bảo thôi mà.”
Đầu giây bên kia im lặng vài giây rồi bật cười khúc khích “anh thấy tâm trạng lúc ấy thế nào?” em ngừng cười rồi lên tiếng.
“Dễ thở hơn một chút, không ngại ngùng, nặng nề như anh tưởng.” Tôi thật thà đáp lại lời em “nhưng…”
“Anh làm tốt lắm đấy anh biết không? Thật ra thì em chưa bao giờ chào người yêu cũ cả…” tôi định chen lời em lại tiếp ngay câu sau “anh quên em từng bảo, anh là mối tình đầu của em à?”
Rồi bật cười khúc khích, em thật biết khiến tôi bất an, đúng là tôi đã sợ em giận đến quên đi mất điều đó, em không dưới một lần nói tôi là mối tình đầu cũng là tình cuối của em.
Tôi yêu em nhiều hơn một người, vậy mà cách đối mặt với quá khứ thế nào, lại là do em dạy, tôi khẽ bật cười nhìn vào màn hình đã chợt tối, thật muốn chạy ngay về nhà để ôm siết lấy em tôi vào lòng.
Add new comment