[Radio Dự Thi] THÁNG SÁU CỦA CHÚNG TA TRONG NHỮNG NGÀY XA CÁCH

Sáng tác: Võ Mỹ Nhiên - Thí sinh: Phan Thị Vân Anh - SBD: 062
062-2


Em hay mường tượng về những ngày tháng sáu. Đó là những chiều mưa ướt vai áo người ta bịn rịn tạm biệt nhau ở một góc ngã tư đường. Đó là những ngày trời đang nắng trong chỉ vài đám mây sẫm màu cũng đủ kéo theo cơn mưa to ướt đẫm con phố. Đó là những ngày nói tiếng chia tay mà nhìn vào mắt nhau vẫn thấy nỗi đau còn động lại.

Em hay gặp anh vào những chiều mưa trên phố. Đôi lần hẹn hò cũng rơi vào ngày mưa ướt đẫm. Anh không thích mưa, anh sợ cái buồn của mưa mang lại. Và em đến cũng thường mang cho anh một nỗi buồn sâu kín... Em đâu muốn như vậy, thật sự không anh ạ!


Năm ấy em đi, cũng chọn cách xa anh vào một ngày mưa tháng sáu. Lần đầu tiên mình chụp cùng nhau bức ảnh. Hai năm trôi qua nó vẫn là bức ảnh duy nhất mình chụp cùng nhau chỉ hai đứa. Anh nói chỉ cần em không rời khỏi, thành phố này nhỏ lắm, muốn gặp sẽ gặp lại. Thời gian trôi nhanh quá đôi khi cuốn người ta vào những guồng quay cuộc sống. Để rồi có lúc quên mất những điều tưởng chừng rất nhỏ bé mà lại thân quen. Em ít đặt chân trở lại thành phố của anh. Không còn những vòng xe ngày ngày đi đi về về như trước. Thành phố không nhỏ như anh nói, bởi đôi lần lang thang khắp mọi con đường quen thuộc cũng không thấy anh đâu.

Quanh đi quẩn lại, thêm một tháng sáu mang trong mình bao kí ức. Bao lần đợi chờ nhau dưới những cơn mưa ướt nhòe con phố. Vì sao em lại không rời đi? Vì cho dù em có đi qua bao nhiêu cái tháng sáu, có dầm mình hứng bao nhiêu cơn mưa, cũng không tài nào buộc mình đi qua anh mà lòng bình thản. Em yêu anh như cách tháng sáu yêu những cơn mưa. Có bao giờ anh thấy tháng sáu nào mà trời không mưa? Có bao giờ anh thấy em nhắc đến anh mà lòng không thổn thức?

Tháng sáu thứ ba mình bên nhau. Cũng vẫn là những ngày mưa bất chợt ùa về sau những ngày nắng như lửa đốt. Em nhớ những ngày thu mình trong góc phòng nhỏ. Những ngày nỗi nhớ bao trùm cả suy nghĩ mà cũng không thể bước đến bên anh. Là những ngày ngay cả tin nhắn gửi đi em cũng không thể gửi...

Đi bên anh qua bao mùa mưa nắng đan xen, chẳng ồn ào bằng những buổi hẹn hò mỗi chiều trên phố. Không có những lần giận hờn nhau rồi đợi người kia an ủi, dỗ dành. Không có những cái nắm tay, vòng tay ôm sau những lần gặp vội... Đôi khi, thứ tưởng chừng như giản đơn để em ở lại chỉ vỏn vẹn bằng hai từ " Anh nhớ...". Cảm xúc cứ vậy mà ùa về, nghe bình yên mà thân thuộc.

Em cũng nhớ anh! Mưa làm em nhớ anh. Hoàng hôn buông xuống làm em nhớ anh. Mọi thứ chẳng liên quan cũng làm em nhớ anh...


https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/3894530757342886/
 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.