[Radio Truyện ngắn #68] CƠ HỘI LÀM BỐ - Phần 1

Sáng tác: Kha Nguyên - Giọng đọc & Dẫn: Chương Dương - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: AT_HN

📓Truyện Ngắn: CƠ HỘI LÀM BỐ (Phần 1)
🖋Sáng Tác: KHA NGUYÊN
🎙Đọc & Dẫn: MC CHƯƠNG DƯƠNG
🎶Âm Nhạc: Nhạc sĩ VŨ ĐẶNG QUỐC VIỆT
🎹Link nhạc: THE TRUTH & DON'T LEAVE ME ALONE

📷Thiết Kế Hình Ảnh: HỒNG NHẬT - ANH THƯ

Đêm đầu hè oi bức. Bóng đêm nối trời và đất làm một. Trăng non nhỏ bé, chẳng thể chiếu ánh sáng vào khung cửa bỏ ngỏ nơi tầng hai của căn nhà màu xanh lá mạ. Ánh trăng yếu ớt liếm láp bức tường cũ kỹ, vẩn vơ cùng chị gió ngắm nhìn một thân hình đơn bạc, trên chiếc giường ọp ẹp gần cửa sổ.

Reeng. Reeng. Chuông điện thoại réo rắt kéo tỉnh cơ thể rũ rượi trên giường. Bàn tay khô đét, đen nhẻm mò mẫm ấn nút tắt.

Hai giây sau. Tiếng chuông kiên trì kêu vang.

Cảnh cáu kỉnh ngồi bật dậy, một tay vò mái tóc rối, một tay chộp điện thoại. Chữ “Mẹ thằng cu” rõ ràng trên màn hình điện thoại khiến gã liếc nhìn chiếc đồng hồ quả lắc cổ lỗ sĩ trên tường. Giọng gã khản đặc như rất lâu rồi không uống nước: “Biết mấy giờ đêm rồi không hả?”

Đối phương im lặng, chỉ có tiếng hít thở nặng nhọc.

Gã khịt mũi, thò hai chân xuống sàn. Cơn lạnh từ lòng bàn chân giúp đầu óc gã tỉnh táo hơn. Gã gắt gỏng hỏi: “Không phải tôi đã nói công việc gần đây gặp trục trặc, tiền trợ cấp nuôi hai đứa chậm hai ba tháng hay sao? Cô nuôi hai đứa mấy năm rồi, thiếu vài đồng của thằng này là không sống được chắc? Qua tháng sau sẽ chuyển tiền cho cô…”

“Em muốn gửi hai đứa qua nhà anh một thời gian.” Tiếng phụ nữ cắt ngang lời hắn.

Thông báo bất ngờ khiến gã nghẹn lời, sặc nước bọt và ho sù sụ. Ngón tay gã quét đúng nút loa ngoài. Giọng nói mệt mỏi kèm theo tiếng thở khò khè vang lên thật rõ ràng trong phòng ngủ mờ tối.

“Em sắp đi xa, không thể chăm sóc con. Ông bà ngoại cũng lớn tuổi rồi, em sợ hai đứa nghịch khiến ông bà mệt thêm. Anh chăm sóc con thay em nhé.”

Cảnh sốt ruột hỏi: “Cô đi đâu?”

Ly hôn năm năm trời, vợ cũ chưa từng nhờ cậy gã chăm con một lần nào. Kể cả khi đứa nhỏ nằm viện, vợ cũ cũng ôm theo đứa lớn lếch thếch vào bệnh viện để tiện chăm sóc. Gã chẳng thể quên cái hình ảnh nhếch nhác của hai mẹ con nằm co ro trên chiếu chiếu cói nơi sàn phòng bệnh lạnh lẽo.

Vợ cũ của gã thương con và quật cường như vậy, cô ta nỡ vứt hai đứa con thơ cho gã chồng vô tích sự này ư?

Đáp lại sự chất vấn là tiếng cười nhỏ và nhẹ như gió thoảng. Vợ cũ nói: “Mình này, em chưa từng hối hận vì nhận lời để mình đưa mẹ mang trầu cau qua hỏi cưới em. Cảm ơn mình! Lời này em đã muốn nói từ ngày chúng ta ra tòa. Nếu không lấy mình, em sẽ không có cu Hiếu và cu Thuận. Em rất thương tụi nhỏ. Vậy nên, những ngày sắp tới, mình trông con giúp em, được không? Đây là lần cuối em làm phiền mình.”

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm
   📷Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm

Đêm đầu hè nóng nực, căn phòng ngủ cũ kỹ không lắp điều hòa, chỉ có chiếc quạt trần già nua quay tròn, ỉu xìu và buồn tẻ trên trần. Chẳng có gió mát nhưng sao lưng gã lạnh toát, tóc gáy dựng đứng hết thế này?

Bao lâu rồi gã mới nghe tiếng gọi mình thân thương?

Từ khi gã đổ đốn ngoại tình? Hay từ khi gã rượu chè bê tha vì thất nghiệp? Có lẽ là trước cả khi vợ chồng gã ra tòa ly hôn.

“Được không mình?” Vợ cũ hạ giọng cầu xin. Giọng cô ta thì thào đến hèn mọn.

Gã hoảng hốt gạt đống da gà trên tay, xẵng giọng hỏi.

“Rốt cuộc cô đi đâu hả? Chính cô đòi nuôi cả hai đứa rồi giờ quẳng cho tôi là sao?”

“...Em sắp đi xa…”

“Đi xa là đi đâu hả?”

“Mình thương con cả phần em nhé mình… Thật ra, hai con vẫn luôn mong có bố… ở bên đấy mình…”

Điện thoại im bặt sau tiếng thều thào khác thường. Gã nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, xác định điện thoại vẫn kết nối. Gã gọi tên vợ cũ. Không có hồi âm.

Gã cáu kỉnh ném điện thoại xuống giường. Điện thoại nảy lên, rơi đánh cộp xuống sàn. Âm thanh khô khốc làm gã giật mình. Gã vội vàng nhặt điện thoại, bấm lại số của vợ cũ.

“Ơ? Sao danh sách cuộc gọi đến không có tên cô ta? Mình quệt tay ấn xóa rồi hả?” Gã lèm bèm bực bội. Điện thoại đột ngột đổ chuông làm gã giật nảy người. Gã gầm gừ ngay khi điện thoại được kết nối: “Này, cô thôi ngay cái trò đùa này đi nhé. Đêm hôm có để tôi ngủ không hả? Đã nói là thư thư rồi tôi chuyển tiền…”

“Xin chào, anh có phải là anh Cảnh, chồng của chị Toan không?” Lên tiếng là giọng đàn ông lạ.

Gã chưng hửng, nhìn lại màn hình điện thoại. Không phải là chữ “Mẹ thằng cu”.

“Vào hồi hai mươi ba giờ đêm nay, chị Toan gặp tai nạn trên đường… Bác sĩ đã cố gắng hết sức nhưng chúng tôi rất tiếc. Anh nén bi thương. Mong anh sớm đến bệnh viện để xác nhận người thân…”

“Tai nạn cái con khỉ! Cô ta vừa gọi điện cho tôi cách đây vài phút.” Cảnh gầm vào điện thoại.

“Điện thoại của chị Toan đã hết pin trước tai nạn. Chúng tôi mới sạc pin để lấy số điện thoại của anh…”

Cộp. Điện thoại rơi xuống sàn.

Gã ngẩng phắt đầu nhìn đồng hồ treo trên tường. Ánh trăng rót vào phòng ánh sáng mờ nhạt, đọng ở kim ngắn đồng hồ. Một giờ sáng

Giọng thều thào mang theo cầu khẩn của vợ cũ nương theo gió, quẩn quanh khắp phòng: “Em sắp đi xa… Mình thương con cả phần em nhé mình…”

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm
   📷Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm

************

Cảnh gấp gáp đến bệnh viện. Gã muốn đấm vào mặt người bày ra trò đùa vô duyên này. Kết quả thì sao? Gã hoảng hốt, sợ hãi và phát điên trước sự thật.

Vợ cũ gặp tai nạn giao thông. Thật sự đã chết. Chết với cơ thể không toàn vẹn.

Gã và vợ cũ cưới nhau cách đây tròn mười năm. Khi đứa con lớn lên bốn tuổi, hai người chính thức ly hôn. Vợ cũ kiên quyết nuôi hai đứa con trai. Gã cười thầm khinh bỉ, để xem cô ta trụ được mấy ngày. Lương công nhân quét rác ba cọc ba đồng, sao đủ sức nuôi hai đứa trẻ ăn học?

Vậy mà vợ cũ lo toan chu toàn cho hai thằng con của gã đã năm năm trời. Chẳng đứa nào thiếu ăn, cũng chẳng đứa nào thất học. Chỉ có thằng bố vô trách nhiệm là gã vẫn lay lắt đổi việc liên tục. Gã vẫn nghĩ cô ta sẽ chăm hai thằng con đến khi tụi nó trưởng thành.

Kết quả thì…

Gã hoang mang và rối loạn vì vợ cũ chết nhưng gã chẳng thể khóc khi vẫn còn hai đứa trẻ đợi gã chở che.

Gã làm mọi thủ tục với bệnh viện và bên cảnh sát. Về pháp luật, gã không còn là người nhà của nạn nhân nhưng gã đâu thể bắt ông bà đang ngất lên ngất xuống lo chuyện ma chay đứa con gái xấu số.

Nếu gã không lỡ dại ngoại tình, không thối nát rượu chè, không lỡ tay đánh vợ thì gã vẫn còn là thằng con rể ngoan của hai cụ. Tiếc là… Ừ, chẳng bao giờ chữ “tiếc” xoay ngược được thời gian.

Cảnh vội vàng xua sạch các suy nghĩ tiếc nuối trong đầu. Gã làm xong mọi thủ tục rồi nhanh chóng đến nhà vợ cũ.

Công việc của vợ cũ là làm ca đêm, cô ta luôn về nhà khi hai đứa con thức giấc vào buổi sáng. Bây giờ nhiệm vụ đấy thuộc về gã.

Gã lóng ngóng mở ổ khóa cửa. Trong đầu vặn xoắn trăm nghìn câu trả lời để đối phó với hai đứa bé trong nhà về mẹ của chúng.

Đứng đợi bên kia cửa là hai thằng con trai.

Thằng lớn hỏi: “Sao bố lại có chìa khóa nhà ạ? Mẹ con đâu rồi bố?”

Thằng bé nấp vào sau lưng thằng lớn, nhìn gã đầy hiếu kỳ.

Hai thằng con đẻ, chẳng thằng nào có nụ cười tươi vui thì thấy bố đến nhà. Gã sống xa con quá lâu, gã phải nói gì để tụi nó hiểu chuyện đây? Lỡ đâu, tụi nó không về sống với gã thì sao? Trong sự bất an bủa vây mọi dây thần kinh, gã mở đầu bằng câu nói khô khốc:

“Mẹ bị tai nạn xe máy… chết rồi.”

Hai cặp mắt trẻ thơ trân trân nhìn gã. Đáy mắt chúng là sự bất mãn về trò đùa ngu ngốc.

Gã hóp bụng, dìm cơn đau nơi dạ dày. Gã nói ra lời thoại đã tập đến trăm lần suốt chặng đường từ bệnh viện đến đây:

“Từ giờ, hai đứa ở với bố. Bố… sẽ nuôi tụi mày.”

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm
   📷Thiết kế: AT-HN - Ảnh: Sưu tầm

Thằng lớn trả lời với giọng sũng ướt: “Bố uống say sẽ đánh mẹ và con. Mẹ không muốn con đau nên sẽ không chết đâu. Bố đang nói dối tụi con, đúng không?”

Thằng bé mếu máo nói: “Mẹ mất rồi, bố sẽ chỉ đánh anh và con. Con không ở với bố đâu. Con muốn mẹ cơ.”

Thằng lớn đột ngột chộp lấy tay em trai, hét lên: “Mẹ chết rồi. Bố sẽ đòi nuôi chúng ta đấy. Anh em mình không thoát được đâu.”

Thằng bé òa khóc, cố giật tay khỏi anh trai. Trong tiếng khóc nức nở của hai đứa trẻ, gã nghe rõ giọng nói sợ hãi của con trai út: “Bố nói dối! Anh nói dối! Mẹ nói sẽ kiếm tiền để anh em mình cùng học đại học. Mẹ không nói dối chúng ta đâu. Mẹ không mang chúng ta cho bố đâu.”

Cảnh chết sững. Những lời ghét bỏ như trăm nghìn cái tát đánh vào mặt khiến gã nhớ lại quãng thời gian trước khi ly hôn. Gã không những thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ cũ, mà gã còn đóng khung hình tượng người bố bạo lực trong ký ức trẻ thơ của hai đứa con. Khi đó, con gã mới ba bốn tuổi.

Gã trong mắt con, thật tồi tàn.

Giọt nước mắt vỡ vụn nơi khóe mắt gã.

Gã khóc. Khóc vì vợ cũ mất. Khóc vì hai đứa con đẻ ghét gã, sợ gã.

  HẾT PHẦN 1

  Kha Nguyên

👉Link bài trên Group Tay Đan: CƠ HỘI LÀM BỐ

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.