[Radio Truyện ngắn #70] CƠ HỘI LÀM BỐ - PHẦN CUỐI

Sáng tác: Kha Nguyên - Giọng đọc & Dẫn: Chương Dương - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: AT_HN

📝Truyện Ngắn: CƠ HỘI LÀM BỐ (Phần 3 - End)
🖋Sáng Tác: KHA NGUYÊN
🎙Đọc & Dẫn: MC CHƯƠNG DƯƠNG
🎶Âm Nhạc: Nhạc sĩ VŨ ĐẶNG QUỐC VIỆT
🎹Link nhạc:
- The Truth
- Moonlight
- You Are The Way
📷Thiết Kế Hình Ảnh: HỒNG NHẬT - ANH THƯ

 

Cảnh đứng trước cửa nhà, hít vào thở ra, cố gắng hất văng tiếng quát mắng của quản lý ra khỏi đầu.

“Công ty không thừa tiền nuôi kẻ vô dụng! Cậu bị đuổi việc.”

Gã không bất tài nhưng gã chưa biết nịnh hót. Lần này, sự nhịn nhục không giúp gã giữ được công việc. Quản lý chính thức đuổi việc gã.

Phận làm công chẳng thể kiện lên sếp tổng. Uất ức cũng chẳng thể chửi đổng một tiếng. Gã đi uống rượu để giải tỏa uất ức trước khi về nhà.

Vơi nửa chai, gã khật khưỡng đi về với túi thức ăn nhanh. Tối nay ăn sang một tí, ngày mai gã sẽ tìm được công việc mới, lương cao hơn, sếp thấu tình đạt lý hơn. Cái hy vọng xây lên từ chất cồn vỡ nát khi thằng lớn xới cơm cho gã.

Gã đập mạnh đôi đũa xuống bàn, cáu kỉnh mắng: “Tại sao con lại xới một muôi cơm?”

Thằng lớn ngơ ngác nhìn gã.

“Một lần cơm cúng, hai lần cơm ăn. Bát cơm xới một lần chỉ dành cho người chết. Mẹ dạy dỗ thế nào vậy hả?”

Lời gã vừa dứt, ba bố con nhìn nhau. Gã cắn lưỡi vì lỡ lời.

Thằng lớn lí nhí nói xin lỗi, chuyển bát cơm một muôi đến trước mặt mình. Nó xới bát cơm mới cho gã.

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm
   📷Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm

Vừa kết thúc bữa cơm, trong khi gã vẫn chưa tìm được cơ hội xin lỗi con trai thì đèn phòng khách vụt tắt, gã hoảng hốt đứng bật dậy khiến chiếc ghế gỗ ngã chổng kềnh. Mắt gã trừng lớn, nhìn chằm chằm ánh lửa từ hai ngọn nến thắp song song.

Thằng lớn cẩn thận bê chiếc bánh lớn bằng cái đĩa, bên trên rải vài cánh hoa hồng cùng hai ngọn nến trắng cắm song song đi ra từ bếp. Nó nói: “Chúng con chúc bố sinh nhật vui vẻ!”

Thằng bé vỗ tay bép bép, líu lo khoe: “Anh làm bánh gato bằng nồi cơm điện đấy ạ.”

Hai đứa cười tít mắt nhìn gã đầy mong đợi.

Hai ngọn lửa leo lắt trên cây nến trắng kích thích thần kinh gã. Gã đập tay xuống bàn, gầm thét: “Bọn mày trù tao chết sớm, đúng không hả? Hết xới cơm một muôi lại đốt nến trắng cắm song song cúng người sống. Ai dạy chúng mày mất dạy thế hả?”

Gã gạt mâm cơm. Bát đũa rơi vỡ loảng xoảng. Nước canh thừa đọng thành vũng, chảy đến ngón chân thằng bé. Nó rụt chân, nấc lên trong sợ hãi: “Tụi con chỉ muốn chúc mừng sinh nhật bố thôi… Tụi con không có trù…”

Và nó òa khóc: “Mẹ ơi, con muốn mẹ…”

Thằng lớn nhìn gã đăm đăm. Ngọn nến lập lòe trong bóng tối, soi rõ gương mặt đầm đìa nước mắt của nó. Đôi mắt ngây thơ bị nước vấy bẩn, trở nên xám xịt, tối tăm.

Cảnh giật mình tỉnh táo, tự vả lên mặt mình hai cái thật mạnh. Tiếng tát tai vang lên thanh thúy giữa phòng khách mờ tối. Gã tự trừng phạt bản thân cũng chẳng quay ngược lại thời gian, rút lại lời đã nói.

Sao gã ngu ngốc như vậy? Con gã được vợ cũ nuôi dạy tốt, sao lại có tâm địa ác độc như tưởng tượng của gã được?

Có người bố nào nghĩ con cái trù bố chết như gã không? Gã thật khốn nạn!

Ngày sinh nhật, gã mất việc, gã trút giận lên đầu lũ trẻ, rạch nhát dao tổn thương lên trái tim hai đứa con. Gã thật tồi tệ!

Gã bước tới, vươn tay: “Bố xin lỗi…”

Thằng lớn hoảng sợ rụt người, chiếc bánh sinh nhật rơi bẹp xuống sàn. Nó hét lên: “Bố đừng đánh con!”

Ngọn nến leo lắt phụt tắt. Bóng tối che khuất biểu cảm chết lặng trên mặt gã. Con gã nghĩ gã đánh nó ư? Sự thật như nhát dao đâm sâu vào tim gã.

Tiếng thút thít của thằng bé như tiếng động vật nhỏ bị thương, tủi thân và cô độc. Sinh nhật gã kết thúc trong sự hiu hắt.

Gã mang theo ân hận vào giấc ngủ chập chờn.

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm
   📷Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm

Đêm cuối hè nóng nực, không chút gió. Trăng rằm đêm nay tươi sáng, liếm một đường dài từ cửa sổ vào nửa căn phòng ngủ. Bác quạt trần sắp về hưu ẽo uột quay tròn, tiếng kim đồng hồ tích tắc buồn tẻ như gõ vào đầu gã những nhát búa đau nhức. Gã vùng dậy với hơi thở hổn hển. Gã lại mơ thấy cuộc gọi điện cuối cùng của vợ cũ.

Cô ta nói: “Mình thương con cả phần em nhé mình…”

Trong giấc mơ, gã cố gắng gào ra tiếng “ừ, tôi sẽ làm”, gào khản cổ cũng chẳng phát thành tiếng. Gã tức, gã hận vì bất lực.

Gã vuốt khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, vô thức đảo mắt sang vị trí bên cạnh. Không có! Giường trống không. Hai thằng con trai vốn nằm ngủ bên cạnh đã biến mất.

“Tụi nó rủ nhau đi vệ sinh à?” Gã ngóng cổ về cửa phòng vệ sinh. Mọi thứ tối đen. Ánh sáng duy nhất là ánh trăng lẳng lơ đang nhảy múa trong phòng.

Gã hoảng hốt bật dậy, mở đèn khắp nhà, gào tên con.

Đáp lại gã là sự tĩnh mịch cô liêu.

Gã chạy ra đường, tìm người như kẻ điên. Mọi góc tối có thể nấp, mọi nẻo đường có thể đi, gã chẳng dám bỏ qua. Đến khi cơn gió chớm thu ném mạnh vào mặt gã một chút hanh lạnh, gã mới sực tỉnh, mướt mải mồ hôi chạy về phòng ngủ, tìm điện thoại gọi cho ông bà ngoại.

“Không thấy hai đứa nó? Anh chăm cháu tôi cái kiểu gì vậy hả? Tại sao cháu tôi biến mất hả? Có phải anh lại đánh bọn nó không?”

Câu hỏi là lời khẳng định về một quá khứ vũ phu của gã. Cảnh lảo đảo tựa vào tường, bộ não quét lại hình ảnh thằng lớn sợ hãi không cho gã chạm vào người. Điện thoại trên tay vẫn không ngừng vang ra tiếng gầm gừ tức giận của bố vợ cũ. Gã khổ sở nói từng chữ với chiếc điện thoại.

“Là lỗi của con. Con sẽ tìm được chúng.”

Ngón tay gã quét danh bạ, run rẩy đến mức ấn đúng cái tên “Mẹ thằng cu”. Sét chém qua người, gã chợt nhớ ra đã đôi ba lần thằng nhỏ đòi gã dẫn ra thăm mộ mẹ. Tro cốt của vợ cũ được chôn ở nghĩa trang gần nhà. Đi bộ không tới hai mươi phút.

Có lẽ…

Đêm cuối hè, nghĩa trang lạnh lẽo, gió hắt hiu buồn bã xiên qua tán lá cây hoa đại. Cảnh tìm thấy hai đứa con bên ngôi mộ mới màu đỏ. Thằng bé nằm bò nửa người bên mộ mẹ, tỉ tê nói chuyện:

“Mẹ về với con đi. Con nhớ mẹ lắm.” Giọng nói khổ sở kéo dài day dứt tim người nghe.

Thằng lớn đứng bên mộ, gắt lên: “Mẹ mất rồi, không nghe thấy đâu.”

“Mẹ không về thì ai đưa anh em mình rời khỏi bố hả anh? Tại sao ông bà ngoại lâu đến đón chúng ta vậy anh? Anh còn nhớ các vết sẹo trên lưng mẹ không? Mẹ nói mẹ bị ngã nhưng anh bảo là bố lấy thắt lưng đánh mẹ. Anh ơi, em sợ lắm. Em không muốn bị đánh đâu.”

“Im miệng! Mày ồn quá!”

Thằng bé òa khóc tức tưởi: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…”

Thằng lớn đá mạnh đám cỏ dưới chân. Nó quay người, vai run rẩy. Gió tóm lấy giọng nó ném lên không trung: “Mẹ mất rồi… không nghe thấy đâu…”

Phịch. Cảnh ngã xuống trong tư thế quỳ. Đầu gối gã đâm vào viên sỏi nhọn, cơn đau không thấm bằng nỗi đau trong tim. Gã khóc, giọng khàn khàn: “Bố xin lỗi…”

Thằng bé nhảy phắt lên, chạy vọt đến bên anh trai. Thằng lớn đẩy em ra sau lưng, cảnh giác nhìn thân hình đang lê quỳ dần về ngôi mộ màu đỏ.

Cảnh quỳ trước mộ vợ cũ. Nụ cười của cô trên bia đá khiến gã đau thắt ngực. Gã bệu bạo nói: “Mình ơi, tôi xin lỗi mình. Mình cho tôi cơ hội chuộc lỗi mà tôi không biết trân trọng. Là tôi có lỗi với mình, có lỗi với con. Mình thương tôi, thương con thì mình đồng ý cho tôi thêm cơ hội được làm tròn trách nhiệm của người cha, nghe mình.”

Nghĩa trang tĩnh mịch, không ai đáp lời gã.

Gã nhìn hai đứa con thơ qua làn nước mắt. Tụi nó nhìn gã, cảnh giác và sợ hãi. Gã biết, cơ hội chuộc lỗi, sửa lại sai lầm trong quá khứ, hoàn chỉnh những trách nhiệm chưa thực hiện là gã phải dùng hành động để chứng minh. Hành vi tối nay đã vắt cạn lòng tin của hai đứa bé mất rồi.

Cảnh liên tục dập đầu trước mộ vợ. Trán gã găm những viên sỏi nhọn hoắt, máu rớm ra trộn lẫn đất bẩn. Đất và cỏ lem nhem trên mặt, trộn với nước mắt khiến gã bẩn thỉu và thảm hại.

Tiếng dập đầu dồn dập làm thằng lớn hoảng sợ chạy đến kéo tay, ngăn cản hành vi tự trừng phạt của gã. Gã quỳ trên đất, ngẩng đầu nhìn thằng lớn qua nước mắt. Cơ thể nó khựng lại vài giây, bặm môi đánh vật với suy nghĩ trong đầu rồi chật vật nói: “Đầu bố chảy máu rồi. Bố đừng… lạy mẹ nữa. Mẹ biết sẽ buồn đấy.”

Lời nói già trước tuổi làm gã sửng sốt. Gã cứ như thằng ngốc, đứng dậy theo đà kéo của con trai. Gã nhớ lại lời thều thào trong cuộc điện thoại cuối cùng của vợ: “Thật ra, hai con vẫn luôn mong có bố ở bên…”

Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm
   📷Thiết kế: AT_HN - Ảnh: Sưu tầm

Thằng lớn lùi lại vài bước, tay chân lúng túng không biết để đâu. Thằng bé chạy đến, nép sau lưng anh, thập thò khuôn mặt nghi hoặc nhìn bố.

Gã đứng yên tại chỗ, nhìn hai đứa con chỉ cao tới vai mình. Gã chùi nước mắt rồi khụy một gối xuống để tầm mắt ba bố con bằng nhau. Giọng gã chân thật pha lẫn cầu khẩn:

“Trước đây, bố đánh mẹ là bố sai. Bố hứa sẽ không bao giờ đánh các con, không bao giờ vứt bỏ các con. Vậy nên, các con đừng bỏ bố, được không?”

Gã đưa tay ra phía trước. Bàn tay đầy vết chai không giống dân văn phòng. Mắt gã ầng ậng nước. Giọng gã bắt đầu run rẩy bất an:

“Chúng ta cùng sống với nhau, được không con? Bố sẽ thương hai đứa cả phần của mẹ.”

Qua làn nước mờ, gã thấy thằng lớn rụt rè vươn tay ra. Một niềm tin, một cuộc đời mới được đặt vào lòng bàn tay gã.

Gã khóc. Giọt nước mắt lăn dài trên mặt. Gã nghe thấy giọng mình mang theo hạnh phúc:

“Về nhà, con dạy bố làm bánh gato nhé.”

Đêm cuối hè, nghĩa trang hiu quạnh có cơn gió chớm thu vươn bàn tay hanh mát và dịu dàng ve vuốt thân hình ba bố con Cảnh.

Kha Nguyên

👉Link bài viết trên Group Tay Đan: CƠ HỘI LÀM BỐ

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.