Sài Gòn - mùa phong thành và những yêu thương
Từ thơ tình trò chuyện với tình thơ được biên tập viên Thanh An tâm tình về những ngày Sài Gòn trở bệnh, một sáng phong thành của thành phố náo nhiệt mới vừa hôm qua. Radio trò chuyện lần này là sự kết hợp giữa:
-
MƯA BUỒN PHỐ CŨ (Sáng tác: Nhất Hàm)
-
SÀI GÒN ƠI, BÌNH YÊN ANH NHÉ! (Sáng tác: Hà Lan)
-
THÀNH PHỐ NÀY….(Sáng tác: Nguyễn Phong Việt)
MƯA BUỒN PHỐ CŨ (Sáng tác: Nhất Hàm)
Ta ca bài thành phố mất tên
Ghế đá công viên hoa vàng ngợp gió
Ta bâng khuâng một chiều mưa phố cũ
Đường chia ly sỏi đá lặng câm
Đêm giới nghiêm phố vắng nát tan lòng
Hàng me cũ ánh mắt nào ngơ ngác
Dưới ngọn đèn vàng ai từng ngồi khóc
Ta lạ lùng từng góc phố thân quen
Cả trời xưa hoa ngọc biết đâu tìm
Không còn nữa những áo màu xưa cũ
Kỉ niệm bồi hồi rơi trong tủi nhớ
Cơn mưa nào từng tiễn bước người đi
Đâu những ngày Chúa nhật thuở xưa kia
Thành phố lạ chuông nhà thờ đổ nát
Quê hương ơi hết hương thơm làn tóc
Ta nghẹn lòng khói bụi điêu tàn
Ta khóc hoài từng dấu vết thời gian
Trong sóng biển mắt đêm bồi hồi quá
Đại dương xanh thở than hòn ngọc cũ
Có hoà vào muôn giọt lệ hư không
Có ru buồn ngày từ giã nghẹn lòng
Và những tiếng hoang tàn trong nghĩa địa
Anh hùng đó mộ vô danh cũng đó
Không gởi trao gì vị quốc vong thân!
Ôi quê hương lạ một sáng phong thành
Kinh đô thở như người đang hấp hối
Chân lang thang ta lãng du tìm lại
Dăm hạt bụi vàng dấu vết hào hoa!
SÀI GÒN ƠI, BÌNH YÊN ANH NHÉ! (Sáng tác: Hà Lan)
Em nghe nói Sài Gòn đang trở bệnh
Phố vắng người, heo hút những hàng cây
Nơi giao lộ chỉ còn nghe tiếng gió
Nhộn nhịp tiếng còi nơi đẩu, chẳng nơi đây
Không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ?!
Có kịp mua không hàng hoá nơi chợ xa
Để nấu bữa cơm cho kịp buổi chiều tà
Canh khổ qua, chiên vài ba con cá.
Người đàn ông biết tự mình chăm sóc
Tự nấu ăn, tự yêu lấy thân mình
Dù đôi lúc chạnh lòng khi đêm xuống
Thấy ánh đèn ấm áp của nhà bên
Em muốn nhắn, đôi vài câu thăm hỏi
Soạn tin rồi, định gởi mà lại thôi
Anh sẽ ổn, như bao lần anh ốm
Tự một mình chăm sóc lấy bản thân
Anh đừng tắm, khi trời trở lạnh nhé
Áo mưa bên mình mỗi lúc có đi đâu
Mặc thêm áo khi trời mưa u sầu
Và ngủ ngon giấc tròn vành đêm xuống.
THÀNH PHỐ NÀY….(Sáng tác: Nguyễn Phong Việt)
Thành phố này,
những lần mình nhìn xuống lòng bàn tay…
Thấy đường chỉ nằm lặng im như góc phố ngoài kia nhiều hôm vắng vẻ
lá rơi trong lòng người
còn nhịp thở thì chao nhẹ
những mộng ước núi đồi hóa mong manh…
Thành phố này,
những ngày chúng ta nhìn qua ô cửa phòng buồn tênh
nhớ ngày nào đó không xa chân như ngựa hoang qua rừng sâu ngập nắng
nhớ một con người mà nửa đêm choàng tay ôm ghì nghe làn tóc
thơm như mùi phấn
nơi nhụy hoa nở đầu mùa…
Thành phố này,
một hôm sẽ hỏi chúng ta có hạnh phúc trong ngày xưa?
Lúc cúi xuống đời nhau nghe người kia hát một câu hát
cuộc đời của một con người có bao nhiêu lần được làm một tờ giấy trắng
để ai đó lẳng lặng
miết nhẹ mười đầu ngón tay…
Năm tháng dốc đồi sẽ làm chúng ta biết quý những lần tỉnh khỏi cơn say
nhận ra bình minh không chỉ bắt đầu một ngày mới
đối diện mình trong gương và vẫy chào mình như đưa tay xua một làn khói
ký ức đã phải đốt đi rất nhiều những ngày lòng trần mệt mỏi
làm người lắm gian nan…
Thành phố này,
nhắc chúng ta ai cũng có một chiếc chuông gió cần treo lên
Để nhận ra thanh âm của bình yên không phải rung bằng tay mà bằng tim lay rất khẽ
mỗi một chặng đường đều trao cho chúng ta một tấm vé
chỉ một chiều đi và không thể
dù có muốn ngoái đầu…
Thành phố này,
vẫn chưa nói hết với chúng ta về nỗi đau!
Add new comment