VỤNG

Tác giả: Wilson Bùi - Những Ngón Tay Đan
Thiết kế: Hồng Nhật - Ảnh: Sưu tầm

Anh dại khờ và gọi đó là yêu
Là nỗi nhớ em chảy tràn tâm trí
Ngày vắng em ngày dài hàng thế kỷ
Đêm độc hành thủ thỉ tiếng yêu thương.

Có nỗi buồn ở cuối rặng thùy dương
Anh quyết tiến dẫu đường tình không lối
Phiến đá cô đơn chờ mùa bão nổi
Giông tố về anh thổi khúc tình ca.

Có một bóng hình sớm đã rời xa
Sẽ phải quên dẫu thật lòng luôn nhớ
Cứ mải mê anh kiếm tìm nguyên cớ
Tại lẽ đâu em bỏ ngỏ tim mình?

Màn đêm nào rồi cũng sẽ bình minh
Hay màu tối thặng dư thành nước mắt
Có nỗi đau biến thành ngàn vết cắt
Cứa tim anh tan tác vết son buồn.

Đã đến hồi để những ngón tay buông
Vầng trán nhỏ anh hôn lần sau cuối
Một cái ôm nghe lòng nhiều tiếc nuối
Khẽ buông xuôi rồi khẽ vẫy tay chào.

Mình tạ tình vì chẳng biết làm sao
Anh cất bước để quên người luôn nhớ
Tạm biệt em - những vui buồn muôn thuở
Chẳng tái hồi dầu lỡ trót ơn em.

   Wilson Bùi
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: VỤNG

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.