LỠ THƯƠNG NGƯỜI TA
Em là gió - tôi xin nguyện là mây
Em là hoa - xin tôi được là nắng
Em là trăng, ru tôi vào khoảng lặng
Cơn mơ dài yên ắng giữa canh thâu
Để tôi mơ, say mộng mối tình đầu
Bao ngọt ngào dưới ánh trăng sao
Nhưng người ơi - em nào đâu có biết?
Tôi lỡ thương từ giây phút ban đầu
Tôi nhớ em trong những buổi chiều ngâu
Như biển nhớ con thuyền không bến đậu
Như sông chờ hoài, con nước chẳng qua
Tôi biết yêu em có dễ đâu mà
Tình ai nặng cho lòng ai lạnh giá
Vừa giận hờn vừa thương nhớ thiết tha
Muốn yêu thương thêm chút mặn mà
Muốn cho duyên mình chẳng lìa xa
Chỉ là đôi ta… còn xa quá…
Lỡ thương em tôi chẳng có lỗi gì
Chút ân tình thủ thỉ từng năm
Tôi thương em màu son còn đỏ thắm
Thương đôi mắt buồn thoáng xa xăm
Tuổi em mới chớm mùa trăng rằm
Trăn trở lòng tôi, thầm nhớ mong
Em như ánh hoàng hôn chẳng lặn
Ấm áp lòng tôi giữa chợ đông
Nhớ người - tôi cứ mãi chờ trông
Giữ trong lòng vì yêu sao khó quá!
Em chẳng nhìn nhưng tôi thì một dạ
Lỡ thương em rồi - em biết không?
Mây Mùa Hạ
👉Bài viết trên Group Tay Đan: LỠ THƯƠNG NGƯỜI TA
Add new comment