TRÍCH DẪN HAY HÀNG TUẦN SỐ 109
1.
Khi đã đi qua nhiều buổi họp gặp để rồi chia xa, tôi nhận ra có những mối quan hệ dù không thường xuyên vun đắp nó vẫn luôn ở đó không hề phai nhạt. Tôi không còn lo sợ rằng đến một ngày nào đó sẽ chẳng còn ai nhớ nhung quan tâm đến ai nữa bởi tôi hiểu quãng thời gian trong quá khứ đã giúp khắc sâu trong trái tim mỗi người một trang ký ức mang tên gọi riêng khó phai tàn.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên thấy bầu trời chỉ vừa vặn che phủ vài toà nhà xung quanh nhưng nào đâu phải bầu trời chỉ nhỏ gọn như thế trong tầm mắt tôi bây giờ. Tôi tin rằng với một tấm lòng rộng mở sẵn sàng đón nhận mọi điều xấu đẹp thì trên đầu luôn là khoảng trời xanh, dưới chân là mặt đất trăm hoa đua nở!
[Một Bầu Trời Trật Trội, Một Lòng Người Thênh Thang - Ly Ty]
2.
Có những người đi qua cuộc đời này lặng lẽ, như một cái bóng, không gây chú ý, không ai nhớ tên. Và cũng có những người, chỉ cần xuất hiện thôi đã khiến cả không gian đổi khác, thu hút mọi ánh nhìn.
Nhưng… lặng lẽ không có nghĩa là vô hình, ồn ào chưa chắc đã bền lâu. Mỗi người đều mang trong mình một giá trị riêng – chỉ là nó chọn cách thể hiện khác nhau. Người thì như ánh nắng rực rỡ giữa ban ngày, người lại giống trăng sáng dịu dàng trong đêm tối.
Suy cho cùng, điều quan trọng không phải bạn nổi bật đến đâu, mà là bạn có sống đúng với chính mình hay không.
[Sự Cuốn Hút Thật Sự… - Tĩnh Lặng Xanh]
3.
Mỗi người sinh ra đều có hoàn cảnh khác nhau dẫn đến việc hình thành tính cách và cảnh phản ứng với thế giới bên ngoài khác biệt. Nỗi đau mà mỗi người đang mang không ai giống ai vì vậy khả năng chịu đựng tổn thương cũng không thể đo đếm được. Thế nên đừng so sánh và đánh người khác một cách nóng vội chỉ bằng vài mẫu thông tin mà chúng ta có được và càng không tự đánh giá chính mình chỉ bằng điểm mạnh hay điểm yếu.
Bản thân chúng ta là tổng thể các mặt thể chất cũng như tinh thần. Khi chúng ta bỏ bê chính mình thì chúng sẽ lên tiếng nhắc nhở bởi những cơn đau. Nỗi đau giúp chúng ta giật mình và chững lại để không lao ra bên ngoài chạy đua với cuộc sống và có thời gian cho chính mình.
[Chúng Ta Có Thể Bỏ Rơi Mọi Thứ Trừ Chính Mình - Tĩnh Lạc]
4.
Đừng vội buông lơi chính mình với những giấc ngủ dài không ngày tháng để rồi chìm đắm trong những cơn mơ hồ. Đừng để suy nghĩ miên man kéo bạn vào hố sâu của tuyệt vọng. Đừng để những nỗi lo âu nhấn chìm bạn trong sự dằn vặt không dứt để rồi bỏ bữa hay ăn quá mức để rồi không kiểm soát được cơ thể hay những đêm trắng nước mắt cứ lăn dài. Vì tất cả mọi thứ chúng ta cảm nhận chỉ là một phần của cuộc sống hiện thực và rất nhiều sự thêu dệt của quá khứ.
Chúng ta có thể khoác lên mình chiếc khăn của nỗi đau để sưởi ấm, an ủi chính mình để bước tiếp trong bão giông của cuộc đời. Bởi có lẽ chúng ta ta đang ở lưng chừng núi nên vẫn chưa thể thấy được cảnh đẹp của thế giới này. Nếu được hãy cứ bước tiếp đi và tạm gác tất cả những nỗi sợ ở phía sau.
[Chúng Ta Có Thể Bỏ Rơi Mọi Thứ Trừ Chính Mình - Tĩnh Lạc]
5.
Bạn luôn không một mình. Khi chúng ta bình tĩnh nhìn lại sẽ thấy có rất nhiều những người xung quanh đang dang tay để giúp đỡ bạn, sẵn sàng cho bạn một cái ôm, một bờ vai, một người để lắng nghe. Trong số những người đó có cả “bạn” trong đó nữa. Làm bạn với chính mình là cách chúng ta nhìn nhận mọi thứ trực quan và rõ ràng hơn tất cả. Khi chúng ta không gán ghép cảm xúc vào sự vật, hiện tượng thì chúng chỉ có những giá trị đơn thuần của chúng. Mặt trời mọc rồi lặn, hoa nở rồi sẽ tàn và nỗi đau nào cũng sẽ tan như đám mây trên trời để thành hạt mưa rơi xuống hòa vào lòng đại dương.
Yêu thương chính mình vì bản thân xứng đáng và là phiên bản giới hạn duy nhất.
[Chúng Ta Có Thể Bỏ Rơi Mọi Thứ Trừ Chính Mình - Tĩnh Lạc]
6.
Mình không hô hào lên rằng mình đang ổn, mình đang vui hay mình đang thực sự năng lượng chỉ là không thể hiện quá nhiều ra bên ngoài. Thay vào đó mình thích gì, mua gì, ăn gì,...thì tự thưởng cho bản thân như một quà công nhận sự nỗ lực riêng. Kể cả không cần làm gì mình đôi khi tắt hết mọi trạng thái hoạt động trên mạng xã hội, nghe chút nhạc,.. cũng đủ thấy an yên.
Mỗi người chúng ta sẽ có những cách “gỡ rối” của riêng mình, có thể tâm sự, đi chơi, chuyện trò.. mỗi cách luôn có sự đặc biệt mà bản thân cảm nhận để lấy lại cảm xúc. Vì vậy cuộc sống mỗi ngày là một điều mới cần chúng ta khám phá, học hỏi cũng đừng vì chút khó khăn mà thu hẹp lòng mình lại nhé.
Cuộc sống sẽ mỉm cười nếu như bạn cũng mỉm cười.
[Tìm Bình Yên Trong Mớ Hỗn Độn - Mình Là Bơ]
7.
Chúng mình ở hai thế giới riêng, khác về cách sống, khác về lẽ sống, mục đích sống và mọi thứ trên đời. Nhưng cậu thấy không? Dù có là thế nào đi nữa, chúng mình - mỗi một cá thể riêng, lại mang trong mình những màu sắc, những cá tính khác nhau, đẹp đẽ và thu hút theo những cách khác nhau. Sẽ chẳng ai được phép nói với cậu rằng cậu trông thật tệ, thật xấu, cậu không đáng sống. Sẽ chẳng ai được phép chê cười vào những nỗi đau mà cậu đã từng trải qua thật chật vật!
Đừng để những điều ấy làm cậu bận tâm, bởi mục đích những câu nói ấy ra đời chỉ là để khiến cậu thêm tự ti thôi. Thật ra, chúng ta đều đẹp lắm! Và cả những mảnh vỡ nữa, dù sao cũng đều là một phần của cậu. Đừng vứt bỏ chúng nhé, chúng cũng cần được yêu thương và che chở mà. Những mảnh vỡ như một phần quá khứ của cậu vậy, vứt đi rồi, liệu cậu còn mang trong mình những kinh nghiệm quý giá nữa không?
[Nhỏ Bé, Nhưng Phi Thường - Cậu Và Tớ – Chốn Dịu Dàng]
8.
Những mảnh vỡ - ai mà chẳng có. Chỉ là có người giấu đi, sâu thật sâu, cũng có người chẳng thể giấu nổi những nỗi buồn ấy. Điều quan trọng vẫn là chúng cần một bàn tay nâng niu của mình. Bởi dù sao, ai cũng có những ngày u tối của cuộc đời.
Đến ánh trăng sáng đến vậy mà còn có ngày bị mây che khuyết, đến mặt trời còn phải lấp đi nhường chỗ cho màn đêm, vậy cậu - một con người nhỏ bé tại sao không được phép yêu lấy cái vụn vỡ ấy nhỉ? Vả lại, mỗi một phần vụn vỡ của chúng mình, đều là một phần nhật ký trưởng thành mà ta viết nên, mang theo bên mình như một hành trang đẹp của tương lai, gây dựng nên biết bao kiến thức mới, kiến thức quan trọng và quý giá để ta chẳng mắc sai lầm nữa. Những vụn vỡ ấy - cũng tốt đó chứ.
Vậy nên, chúng ta hãy cứ học cách yêu tròn vẹn bản thân mình: “Yêu lấy sự rực rỡ, và cả những vụn vỡ của chính mình.”
Add new comment