CHÚNG TA MÃI MÃI KHÔNG CÓ SAU NÀY
Mùa hoa phượng rực rỡ giữa ánh nắng chiều buông, tôi không thấy anh đến nơi con phố ấy nữa. Không phải là anh không đến mà là chúng ta không có duyên gặp gỡ sau lần chia tay năm ấy. Tôi thấy buồn da diết, không phải buồn vì không được gặp anh mà là buồn vì nhung nhớ kỉ niệm cũ. Lạ thật, đã cũ rồi sao em còn nhung nhớ.
Lần cuối cùng xin cho em được mạn phép gọi anh và em bằng hai từ ' chúng ta '. Giá như chúng ta khi ấy suy nghĩ thoáng hơn một chút, cả anh và em đều có niềm tin tuyệt đối vào đối phương thì chắc có lẽ bây giờ chúng ta vẫn còn là của nhau.
Chúng ta. Em không dám chắc là sẽ có hai từ chúng ta ở sau này bởi lẽ anh và em đâu đoán trước được tương lai hay hiện tại vì hiện tại thì cả hai đã chia tay rồi. Em khi ấy không dám níu kéo anh vì nếu có thành công thì em biết tình yêu giữa hai đứa đã chẳng còn nguyên vẹn như trước.
Quán cafe năm ấy anh thường đèo em đi bằng chiếc xe đạp cũ kỹ bây giờ đã đổi thành quán cơm rồi anh à. Mọi thứ giờ đây đã thay đổi ngay cả con người cũng thế chỉ có những kỉ niệm là mãi mãi trường tồn theo thời gian. Em không đoán được tương lai kế tiếp như thế nào nhưng em biết rồi mọi thứ cũng sẽ khác và em chắc rằng chẳng ai ôm mãi một mối tình đã tàn phai phải không anh? rồi người ta cũng sẽ nhìn về hiện tại mà sống tiếp phải không ?
Năm tháng cũ kéo theo một bầu trời e ấp những vết tích của thời gian và em thấy đâu đó quá khứ của chúng ta lặp lại trên một con người khác, một đôi tình nhân khác. Em nhìn thấy trong mắt họ biết bao nhiêu là sự ân cần, yêu thương đối phương bằng tất cả chân thành cũng giống như chúng ta khi ấy, em không biết rằng cái kết liệu có khác hay không nhưng em mong rằng là nó khác và không có đổ vỡ như chúng ta
Sau này nếu có yêu ai thì em sẽ không dám hứa hẹn trước điều gì và em cũng sẽ không nói về sau này. Hiện tại trước đã anh nhỉ! Tương lai là ở của tương lai. Thời gian sẽ chứng minh cho điều đó.
Em từng nghĩ chúng ta sẽ là một đôi tình nhân đẹp nhất, cái kết em mong đợi là cả hai cùng tiến vào lễ đường, cha xứ sẽ đọc tên anh và em rồi chúng ta sẽ trao cho nhau những lời hứa hẹn nhưng mà có lẽ em quá ảo tưởng vị trí của mình trong anh. Em đã quá coi trọng tình yêu này. Và em quá mơ mộng về sau này. Để rồi thứ em nhận lại là tổn thương và nước mắt.
Ánh Dương
Add new comment