ÁNG SÁNG CỦA MẸ
#NNTD_thơ_60
Chủ đề: Tháng Năm Trôi
(Cảm tác từ câu chuyện người mẹ một mắt)
Mẹ nghèo dãi nắng dầm mưa
Suốt đời vất vả đủ mùa nuôi con
Khi mà mắt trái không còn
Người chồng khuất bóng mẹ tròn phận cha
Thốt lên lời: “Chẳng cần bà!”
Anh đi xa mãi ngôi nhà thân thương
Nhưng người vẫn mặc gió sương
Gửi tiền con học lệ vương từng ngày
Dù cho con chẳng có hay
Nơi quê nhà đó mắt đầy mưa rơi
Giờ con đã có cơ ngơi
Mà sao để mẹ ở nơi xa mình
Khi anh đã có gia đình
Nhớ con người chợt một mình đến thăm
Anh gieo đôi mắt phẫn căm
“Vì bà tôi phải tối tăm cuộc đời”
Người không nhận được lời mời
Lưng còng lặng lẽ về nơi quê nhà.
Một lần công tác quê xa
Được tin nơi đó người ra đi rồi
Trong anh tâm trạng thật tồi
Về ngôi nhà nhỏ, ôi thôi mẹ hiền!
Tại sao người lại quy tiên?
Di thư để lại thiêng liêng tình người
Đọc thư điên loạn anh cười
“Trời ơi! Sao mẹ chẳng lời oán than?”
Khi xưa mắt trái con tàn,
Mẹ cho ánh sáng chẳng màng tấm thân
Tìm đâu ánh mắt ân cần?
Làm sao gặp mẹ mỗi lần về đây?
Nhìn bằng mắt mẹ nào hay
Làm sao ôm chặt thân gầy mẹ ơi!
Công lao như biển hơn trời,
Mặc cho con thốt bao lời đắng cay.
Mẹ trên cao đó có hay?
Thân tồi bất hiếu đọa đày nhân tâm
Mẹ ơi! Con quá lỗi lầm
Đem gieo mắt mượn hận nhầm người cho
Thân này chẳng đáng mẹ lo
Tim con đã hóa màu tro khi nào?
Trí Nghiên
👉Link bài trên Group Tay Đan: ÁNH SÁNG CỦA MẸ
Add new comment