BẦU TRỜI BÊN BẠN SÁNG BỪNG ĐÂU CÓ NGHĨA LÀ BẦU TRỜI NƠI TÔI KHÔNG TỐI ĐEN?
Có lẽ, việc học online hiện nay đã không còn quá xa lạ gì đối với các bạn học sinh nữa rồi.
Và tình trạng tắt camera cũng thường xuyên xảy ra để tránh bị phát hiện khi làm việc riêng hay trốn tiết. Nhưng trong đó vẫn có một số hoàn cảnh không mấy hoàn hảo mà buộc phải tắt đi.
Hôm nay, tôi lại vô tình lướt thấy một dòng trạng thái về việc này. Lướt xuống phần bình luận với phần nội dung như sau:
Trong quá trình học online, dù đã có nội quy không tắt camera trong lớp nhưng một số học sinh không thực hiện. Đặc biệt, lớp có một nữ sinh thường xuyên tắt camera, thậm chí tắt cả âm thanh khi được yêu cầu trả lời. Giáo viên bộ môn cũng phản hồi về trường hợp này làm cô Ngân không khỏi bực mình.
Hôm đó, trong giờ dạy của mình, cô Ngân yêu cầu em học trò bật camera nhưng học sinh này xem như không nghe. Cô Ngân mất bình tĩnh buông lời mắng mỏ em khá nặng nề trước lớp, đuổi học trò ra khỏi lớp trong tiết học của mình.
Cả ngày hôm đó, cô Ngân cứ khó chịu và không khỏi day dứt trong người. Cô gọi điện cho em học trò...
Cô phải gọi đến 5 - 7 cuộc, em học trò mới cầm máy nhưng cô hỏi gì em cũng chỉ dạ. Cô Ngân xin lỗi học trò vì cách hành xử thiếu kiềm chế của mình và rất mong được em thông cảm. Cô học trò mới bắt đầu mở lời, trò chuyện nhắn tin qua lại.
Những điều học trò tâm sự làm cô Ngân đau nghẹn đắng. Gia đình em 4 người sinh sống ở một phòng trọ chưa đến 20 m2. Em học trong không gian chật hẹp đó cùng với tất cả các sinh hoạt của gia đình.
Bố mẹ thường xuyên cãi vã, gây lộn... Bố bạo hành, đánh đập mẹ, có khi nổi giận đánh cả hai chị em.
"Nhiều hôm, mọi người tưởng con đang ngồi học nhưng thật ra hai chị em đang khóc lóc xin bố đừng đánh mẹ, đang ôm em ngồi khóc trong nhà vệ sinh hoặc có khi đang băng bó vết thương cho mẹ", cô nữ sinh vừa bước qua tuổi 14 kể.
Bối cảnh đó, trong giờ học online, em chỉ ngồi nghe, còn mọi tính năng tương tác của mình em tắt hết hoặc lúc nào cũng trong tinh thần... chuẩn bị tắt, luôn luôn lo sợ mình sơ sẩy mọi người sẽ thấy được, nghe được. Chỉ khi nào bố hoặc mẹ đi vắng em mới dám bật camera, âm thanh để học như các bạn.
"Khi biết câu chuyện của em tôi đã khóc thật nhiều, khóc không thể kìm nổi cảm xúc. Tôi thấy mình thật tàn nhẫn, sao mình có thể dễ dàng trách, phạt học trò đến vậy khi chưa biết lý do, hoàn cảnh của các em", cô Nguyễn Kim Ngân nói.
_______________________________
Thật ra, không phải một bạn học sinh nào cũng có được một mái ấm toàn vẹn cả. Trên lớp, tôi và bạn không phân biệt hoàn cảnh gia đình bởi cùng một bộ đồng phục. Ở nhà, cởi bỏ bộ đồ đồng phục ra, tôi và bạn cách xa bởi môi trường sống không hoàn hảo.
Đôi khi việc học online đối với một số bạn nó như một phần thưởng to lớn nhưng đối với một số gia đình thì nó như một nỗi kinh hoàng chẳng thể diễn tả. Tiếng cãi vã sẽ không ngừng truyền đến, âm thanh từ chiếc điện thoại nhỏ cũng không ngừng vang lên.
Giữa hai thanh âm đối lập, liệu bạn có thể cố gắng giữ vững tinh thần được không?
Mình không phải là cô bé trong câu chuyện nhưng mình vô cùng đồng cảm với cô bé. Ở độ tuổi như em, mình cũng đã từng rất sợ cảm giác phải về nhà. Qua đó, thật sự rất cảm ơn cô giáo đã hiểu và cảm thông cho em. Mình cũng thật hy vọng mọi chuyện nơi em sẽ không tiếp diễn nữa...
Add new comment