BƯỚC QUA KHÔNG NHAU

Sáng Tác: Trần Hiền - Những Ngón Tay Đan

Gió cuốn lá bay. Ta loay hoay giữa dòng đời lặng lẽ. Mưa rơi, mắt nhòe. Ta bước nhẹ về phía không nhau. Nhẹ nhàng không ồn ào, nhẹ nhàng đến mức đau lòng. Vẫn ngỡ đã ôm trọn cả ánh nắng ấm áp của mùa thu, đã nắm thật chặt ánh cầu vồng sau cơn mưa dài đầy giông bão, đã đủ rộng đôi vòng tay để siết chặt tất thảy những xôn xao trong trái tim Người. Ấy vậy mà, vẫn lạc tay.

Thu về trong mênh mang. Tràm vàng lại điểm sắc giữa trời, sầu đông tím rơi như những chùm mây tím nhạt đan xen nhau, bồng bềnh cả một góc trời. Người bước đi trong im lặng. Ta cũng chọn lối rẽ trong hoang vu. Lối mòn trầm mình nhớ quạnh hiu. Phố xênh xang rộng dài hóa trống trải. Nụ cười không còn. Niềm vui theo gió, cuốn theo xào xạc những lá khô vẩn vơ nghiêng ngả cuối bậc thềm. Mắt tìm mắt không thấy, giọng tìm giọng không ra, bóng dáng hư hao vụt biến mất trong thực tại cứ như giữa bảy tỷ người, Người chưa bao giờ có thực. Cảm giác có một Người rồi đánh mất và cảm giác chưa có Người thật sự khác biệt đến nhói lòng.

Ta giữ tôn nghiêm cho riêng ta. Người bảo vệ tự tôn cho riêng Người. Chỉ thương riêng nhau để tìm về con đường không nhau, giống nhau đến thế, sao lại khắc vào tim nhau ba chữ "không hợp nhau"? Xa nhau, ai đúng ai sai, ai cứ hoài xin lỗi, ai cứ hoài lặng yên liệu có còn quan trọng? Hay chỉ là những nhức nhối khi trời Thu trở gió. Rằng thật ra hình bóng Người này không hề phai trong nỗi nhớ của Người kia. Chỉ là thời gian miệt mài trôi, khoảng cách giữa hiện tại đối với lần gặp cuối đã là mười mấy năm. Người thêm mười mấy tuổi, Ta cũng chẳng còn thanh xuân.

Rồi khi trở lại thăm gốc phượng già nơi góc khuất của sân trường xưa, Người sẽ thấy bài thơ ta khắc lên đó. Nét khắc bằng tim ấy chẳng thể phai mờ bởi thời gian, chẳng thể bị ăn mòn bởi mưa bởi nắng. Để rồi Người chọn “lạc mất lối giữa bầu trời trắng xoá…”. Để rồi giữa Ta và Người là những khắc khoải dài giữa miền quên nhớ mênh mông nhiều hoang hoải.

A
📷: Lê Anh Thư

Nụ cười ngày xưa trong veo như nắng, nụ cười bây giờ lấm lem bụi bặm. Con đường ngày xưa gần gũi mưa nắng. Con đường bây giờ lấy xa vắng làm biển chỉ lối. Người xa Ta rồi, Ta chẳng còn ô xi để thở. Ta xa Người rồi, thế giới đông người cũng vẫn hóa cô liêu. 
 
Người đời nói rất nhiều về Tình yêu, viết rất nhiều về những nhớ nhung, yêu thương, giận hờn... Mấy ai chạm được chữ TRI trong trọn vẹn vô hình nhất của người ta Thương. Phải, chính là tri, tri giác, tri thức, tri ân. Ta bên Người, ta được là chính mình mà không cần phải giả trân. Người bên Ta, ta được sự an yên tuyệt đối trong tâm hồn. Ranh giới của không gian hay thời gian, dù ở xa nhau suốt một đời, dù chỉ là vô hình trong cuộc sống của nhau, cũng là chân không thôi. Thương như vậy, mọi sân si, vui buồn, cám dỗ cũng đều không bằng một hạt bụi, sẽ hóa tan nhanh chóng như tạo hóa chưa kịp định hình. 

Ấy thế mà Người vẫn rời Ta thôi. Bước chân ngược phố rồi, Ta không cần ngược đường ngược nắng để Thương Người. Người cũng không cần đọc những dòng văn Ta tỉ mẩn viết ra. Dấu chấm hết của một văn bản, không có xuống dòng, không câu kế tiếp. Kết thúc êm đềm vậy, yên lặng giữa những xô lệch của dòng ô ly trong trang giấy trắng. Người bình yên. Ta bình yên. Sao vẫn cứ buồn ?

Mười lăm năm. Hoa Tràm vẫn vàng như màu vàng trên lối xưa Ta đi học. Bóng lưng của cậu trai mười bảy tuổi, mặc áo sơ mi trắng quần tây xanh, đeo cặp chéo hông vẫn đi về trên con đường đó, trước mắt Ta, luẩn quẩn trong ký ức, luẩn quẩn trong chiếc máy ảnh không màu được làm từ bốn ngón tay đan.

Ngày cùng nhau nói về tương lai, Ta không nói về ngày không nhau. Ngày cùng nói về quá khứ, Ta không nói về những ngày có nhau. Vì quá khứ của quá khứ, Ta không có nhau. Và tương lai của quá khứ, cũng không có nhau. Chỉ một giao điểm trong quá khứ giữa bờ quá khứ Ta gặp Nhau. Ta coi Người là tất cả, Người lại rời ta như không là gì cả. Gió hoang hoải thổi giữa chân không, là tại Ta, hay tại Người?

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.