CHỢT THƯƠNG NGÀY CŨ
Ngày còn bé xíu, tôi thường nghe người lớn thủ thỉ với nhau: Bọn nhỏ bây giờ thì sướng rồi, đâu như cái thời mình…
Cái thời mình qua lời của các cô các bác chính là cái lúc khói lửa chiến tranh vẫn còn, cái đói khát của sau giải phóng vẫn đấy. Đúng là chẳng ai dám nói không khổ. Nhưng tôi lại nhìn tôi, nhìn anh trai, nhìn đám bạn. Đứa nào đứa nấy mặt lem nhem đất, đầu phơi nắng cháy mái tóc loe hoe vàng. Cái thời tôi ấy mà, cha mẹ bôn ba vất vả quanh năm, đứa lớn dắt díu đứa nhỏ ăn trái dại mọc hoang, cầm ná đi bắn mấy tổ chim trứng còn chưa nở.
Bảo là sướng thì chắc là do chẳng đi qua mưa bom bão đạn, chẳng sống trong cái nạn đói của ngày đất nước mới giải phóng mà thôi. Chứ kỳ thật thì vẫn lắm đứa vừa học vừa làm kiếm tiền phụ mẹ cha. Vẫn có đứa bỏ học sớm vì nhà không đủ kinh tế. Hoặc những bộ chiếc áo trắng cũ mèm màu cháo lòng bám bụi, quần thì đã ngắn kéo lên tới mắt cá chân. Cái sướng của lũ tôi thời ấy chính là những đứa được đến trường. Ăn bữa cơm không phải lo ngày mai lại đói. Quần áo dẫu cũ thì chí ít vẫn che được tấm thân mấy ngày đông đến lạnh rét co người.
Đứa hiểu chuyện sẽ biết thương mẹ cha. Đứa không hiểu thì sẽ vẫn thấy cuộc đời ấy chẳng có nổi một chút sung sướng. Dẫu có bao nhiêu nghĩ suy hay toan tính thì năm tháng vẫn đi qua dung dị và bình yên.

Rồi cái lũ trẻ chúng tôi ngày ấy lại lớn lên, thời gian nhiệm màu tới mức đem tất cả mọi thứ biến đổi thành những điều không tưởng. Giờ cái lũ chúng tôi chẳng còn đứa nào bận tâm đến ăn đủ no co đủ ấm, giờ đã thành ăn ngon mặc đẹp và sống một cuộc sống chạy theo vật chất đủ đầy. Giờ cũng bắt chước người lớn năm xưa, tặc lưỡi khen chê: Bọn con nít bây giờ sướng quá, đâu có khổ giống mình hồi ấy…
Con nít bây giờ quần áo đủ mốt, đủ “trend”. Điện thoại cũng phải lướt lướt tới lui, ra đường lúc nào cũng phải trông thật bắt mắt. Cái tuổi tụi nó bây giờ đâu cần lo bữa cơm chiều nay thiếu cơm hay cá. Ba mẹ bận bù đầu thì tối đến cũng có thể ngủ một giấc thật an yên.
Đám con cháu bây giờ cũng chẳng còn đi hái trái dại ngoài đồng hoang. Mấy tổ chim cũng làm gì còn trên cây đợi tụi nó bắn. Tụi nó giờ mãi ôm chiếc điện thoại thông minh. Đã tiếp cận với một nền tảng thông minh và bắt đầu biết chê cha mẹ, chú dì của tụi nó cổ hủ, lạc hậu.

Nhưng đám trẻ con giờ cũng đã biết tự lập hơn xưa, đã biết tự đi làm thêm để tự kiếm ra đồng tiền trang trải. Đứa biết thương cha mẹ thì góp thêm một đồng chi tiêu. Đứa chưa biết lo cũng đã biết tự trau chuốt cho mình thêm một chút. Thi thoảng nói chuyện còn cãi lời mẹ cha. Cũng có mấy khi còn quý bạn bè hơn gia đình của chúng nó. Âu cũng chỉ là những điều chẳng thể cùng nhau tỏ bày nuôi lớn lên thành những yêu thương trái ngược.
Tôi nhìn mấy đứa cháu mình lớn lên. Nhìn tụi nó từ mấy đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời bỗng dưng trở thành một đám phản loạn. Thi thoảng phải làm một vị quan tòa phân xử cho câu chuyện giữa chúng nó và cha mẹ. Hoặc an ủi đôi câu trước áp lực của thành tích, của học tập hay chỉ đơn giản là tranh cãi trên lớp, trong trường.
Cũng chẳng trách được tụi trẻ con dạo này sao chẳng biết nghĩ cho mẹ cha. Cũng chỉ vì cha mẹ chúng nó đi qua ngày nắng trên cao nên giờ chỉ cố chấp áp đặt cho chúng nó những gì họ cho là tốt. Không phải chúng nó không hiểu chuyện, mà những tác động từ xung quanh và kể cả sự chiều cưng của cha mẹ đã dạy dỗ chúng nó thành ra một dáng hình không hoàn hảo nhất. Rồi bỗng một ngày những người lớn mệt mỏi mới trách tụi nó không hiểu chuyện, chẳng biết thương gia đình. Thậm chí đôi khi còn bỏ quên cuộc đời chúng nó cũng có dăm ba loại đớn đau, vài ba thứ áp lực. Có đôi khi thứ kỳ vọng mà cha mẹ bỏ quên lại đem áp đặt lên đầu mấy đứa trẻ, bỗng chốc đem yêu thương hóa thành những gánh nặng vô hình.
Ừ thì tụi nó cũng có sướng đấy, nhưng cũng đâu hẳn cũng vui vẻ gì. Mấy đứa trẻ con bây giờ chẳng vui ở chỗ chúng nó phải trưởng thành quá nhanh. Không ai ép, chỉ là cuộc sống và dòng thời gian ở hiện tại bắt chúng nó phải gồng mình mà lớn. Chẳng mấy đâu hồn nhiên mà cái độ chúng tôi hồi ấy vẫn có. Chẳng thấy sự non dại mà cái thuở chúng tôi ngày xưa vẫn còn. Chỉ thấy tụi nó giờ thi thoảng lại trầm cảm, tự kỷ. Chạy theo những đua đòi để giảm bớt những bề bộn trong tâm.

Nhìn lại thì… ừ hồi ấy mình cũng sướng đấy thôi. Không dư thừa vật chất nhưng lũ tôi có một tuổi thơ. Không quá nhiều so sánh và hơn thua nên trưởng thành cũng chẳng mấy đâu áp lực. Chẳng như bọn nó bây giờ, trên người nhiều kỳ vọng và ước mơ, bước đi thì dẫm phải gai, mà lùi về sau thì toàn những lời chê bai chỉ trích. Cũng thương thật nhiều nhưng biết phải làm sao.
Chợt nhớ đến mấy lời người lớn nói khi ấy, rồi nhìn đến đám trẻ con lúc này. Hoá ra ngày nắng cháy khi xưa ấy vậy mang đầy những bình yên. Lòng mình khi ấy dẫu đói no cũng còn mang nhiều mơ mộng. Những ngày xanh ấy giờ chẳng biết kiếm ở đâu ra. Bỗng hoá vu vơ mình thương về ngày cũ…
Li Phan
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: CHỢT THƯƠNG NGÀY CŨ...
Add new comment