[CHUNG KẾT 01 - SBD 005] AI RỒI CŨNG SẼ YÊU
"Chào bạn đến với phần dự thi ĐAN TAY CÙNG CẢM XÚC vòng chung kết 1 - được tổ chức bởi nhóm Những Ngón Tay Đan, phát trên kênh Youtube Những Ngón Tay Đan. Mình là Hân Thái - Số báo danh 05 dự thi với chủ đề AI RỒI CŨNG SẼ YÊU"
**************
CHÀO MỪNG BẠN ĐANG ĐẾN VỚI RADIO YÊU 1080 - NƠI CHIA SẺ TÂM TƯ, TÌNH CẢM XO
Tình yêu hở ? Nó là thứ xa xỉ nhất, phức tạp nhất!
Mới vừa hôm qua, bạn tôi đã nói với tôi như thế. Sau lần chia tay, bạn không còn tin vào tình yêu nữa. Mỗi khi nhắc đến yêu, bạn luôn than phiền, trách móc và nghĩ rằng tình yêu thật giống như một trò đùa. Nhưng bạn ơi! Tình yêu giữa trai gái lứa đôi không phải màu hồng, mà nó là những mảng màu khác: giản dị, chân thành và đời hơn.
Cùng lắng nghe lá thư : ĐỊNH NGHĨA NÀO CHO TÌNH YÊU? của Bodhi để cảm nhận về tình yêu nhé!
ĐỊNH NGHĨA NÀO CHO TÌNH YÊU?
Sáng Tác: BODHI
Yêu là giây phút hai người dưng tìm đến bên nhau không cần gì, chỉ cần trái tim rung động cần thêm một sự quan tâm…
Tình yêu trong bài viết dưới đây nói đến là tình yêu giữa hai người xa lạ, không cùng huyết thống, không cùng họ hàng. Không nói đến tình cảm gia đình, không nói đến tình yêu đất nước nhé!
Tình yêu, dù chúng ta là ai, sinh ra trong hoàn cảnh nào, thời điểm nào vốn đã định sẵn sẽ có một nửa khác giới hoặc cùng giới dành riêng cho mình chỉ là không biết chúng ta sẽ gặp nhau ở đoạn nào trên con đường đời mà mình phải đi.
Có những người may mắn gặp nửa kia định mệnh của mình từ khi mới bắt đầu biết nhận thức rồi cùng nhau đi đến cuối cuộc đời.
Có những người sau khi đã trải qua bao thăng trầm trong cuộc sống, gặp qua một vài người nên gặp nhưng không phải là bến đỗ cuối cùng, chịu đau khổ trong tình yêu rồi mới gặp được nửa kia của mình.
Cũng có những người đến gần cuối cuộc đời mới có thể gặp được.
Lại có những người mãi mãi chẳng thể gặp được nửa kia của mình mà ôm nỗi cô độc đến hết quãng đường đời của bản thân.
Tình yêu vốn là thứ tình cảm không thể dùng lí trí để phân tích, mà phải dùng trái tim để cảm nhận. Cũng chẳng có sự logic nào hay định lý nào để định nghĩa được tình yêu.
Anh và em lần đầu gặp được nhau, trót đắm say một ánh mắt, ngẩn ngơ vì một nụ cười để rồi cứ mãi nhớ nhau, trái tim lấn át lý trí tìm đến bên nhau đơn giản chỉ để thấy nhau hàng ngày, trò chuyện cùng nhau, ăn cùng nhau bữa cơm, kể cho nhau nghe những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Đó là yêu!
Anh không hoàn hảo, em cũng chẳng xinh đẹp, nhưng hai ta vẫn tìm thấy được những điểm đáng yêu, đáng trân trọng từ đối phương trong cả rừng nhược điểm để ở bên nhau. Đó là yêu!
Anh lành lặn bình thường, tài hoa nhiều người theo đuổi những vẫn luôn âm thầm dõi theo em cô gái không hoàn hảo, đến cả tự bước đi tự nhiên trên đôi chân của mình em cũng không thể làm được mà phải cần đến sự giúp đỡ của chiếc xe lăn vô tri. Khi em cố gắng đứng lên tập đi anh thấp thỏm lo âu nhăn nhó mặt mày, khi em chân chưa chạm đất đã ngã nhào khỏi xe lăn anh vội chạy đến ôm lấy em mà lòng không khỏi xót xa, miệng nói “không sao, có anh ở đây, anh làm đôi chân thay em”. Thật muốn thay em chịu đựng mọi khổ sở đau đớn ấy. Đó là yêu!
Khi anh tay trắng, đến một ổ bánh mì cũng chẳng mua nổi cho em, em vẫn ở bên cạnh cùng anh chịu khổ chịu cực, cùng anh vượt mọi khó khăn. Sáng thức dậy khi gà chưa gáy, tối trở về khi đám trẻ đã ngủ say cũng chẳng sao, chỉ cần mình cùng nhau cố gắng là được. Đó là yêu!
Ngày sinh nhật em anh nói lịch công tác thay đổi anh không thể trở về đúng ngày cùng em thổi nến chúc mừng như đã hứa được. Em rất buồn nhưng cũng chỉ nhắn một tin vỏn vẹn vài từ “Em hiểu, năm sau cùng em thổi nến là được” Để anh khỏi bận lòng. Để rồi trước mười hai giờ đêm ngày hôm đó trong khi em đang gà gật ngủ bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, em choàng tỉnh dậy trong căn phòng vắng lặng, ngoài kia lại đang rả rích tiếng mưa. Anh nói em mở video call lên đi. Em bật khóc ngay khi nhìn cái vẻ mặt nhếch nhác, đầu tóc ướt sũng vì nước mưa mà vẫn cười toe của anh. Bức tường phía sau lưng anh chẳng phải bờ tường tróc lở ở khu thập thể nhà em hay sao? Anh chỉ cười nói em thật ngốc, ngày sinh nhật phải vui chứ sao lại khóc! Anh về thổi nến cùng em!. Đó là yêu!
Em và anh cãi nhau, lần nào cũng là anh bị em chọc cho tức điên lên nhưng chẳng lần nào anh bỏ ra ngoài như vậy, tiếng cửa sập lại khiến em giật nảy mình lại tự nhủ bản thân lần này hết thật sự rồi, em bướng bỉnh, em ngang ngược như vậy cũng chỉ là muốn anh xuống nước, muốn anh dỗ dành em mà thôi. Vậy mà anh lại đi thật.
Năm phút, mười phút, hai mươi phút trôi qua vẫn không thấy anh quay lại. Em bắt đầu lo lắng, em gọi cả chục cuộc anh không nghe máy, nhắn tin anh không trả lời. Trước nay dù có cãi nhau thế nào, giận em đến đâu anh cũng chưa bao giờ không nhận điện. Em thật sự lo lắng, em sợ anh có chuyện gì. Em lao ra ngoài tìm anh mà chẳng thèm mang theo áo khoác mới phát hiện ngoài trời lạnh run. Đứng giữa đường, nhìn trái nhìn phải đều tối đen em không biết phải đi tìm anh ở đâu. Em hoang mang, em sợ hãi em ngồi thụp xuống đất ôm mặt khóc, em sai rồi!
Em và anh cãi nhau, em càng ngày càng ngang ngược, lại còn đòi chia tay với anh. Vì quá bực mình anh cầm vội bao thuốc trên bàn rồi ra khỏi phòng đi lòng vòng quanh nhà hút thuốc để bình tâm lại, lòng nghĩ để em nguôi giận sẽ trở về nói chuyện với em tử tế với em. Nghe đầu ngõ người ta giao bánh bao nóng, liền nhớ ngày xưa hồi mới yêu nhau em thích bánh bao ấy nhất, liền chạy đi mua cho em tiện làm lành với em. Khi quay lại đã thấy em ngồi khóc ở đó, cả người run lên bần bật vì trên người mặc độc một chiếc áo mỏng manh. Anh hốt hoảng đánh rơi cả bánh mà chạy đến ôm lấy em. Không biết em ngồi đấy bao lâu rồi, em lại yếu xìu như vậy, nhỡ ốm thì sao? anh lo cho em! Thấy anh, em càng khóc to hơn hỏi “Anh đã đi đâu vậy? Điện thoại anh để làm cảnh à mà không nghe? Em rất lo cho anh” khiến lòng anh thắt lại, cãi nhau với em, hơn thua với em là anh sai rồi!.
Đó là yêu!
Anh là một người đàn ông, em cũng là một người đàn ông. Họ nói em không phải con người, em là đồ quái vật chẳng ra cái giống gì. Họ miệt thị, họ xa lánh, họ kì thị em. Em có tài, họ không công nhận vì em nữ không ra nữ, nam chẳng ra nam. Trong lúc tuyệt vọng nhất anh xuất hiện, anh ở bên em, quan tâm em, tôn trọng em, anh nói anh thương em anh không giống họ, chắc anh cũng không phải là người rồi khiến em bật cười thầm cảm ơn ông trời đã công bằng với em, mang anh đến cho em. Anh nói yêu em chỉ vì em là chính em. Rồi người đời kì thị cả anh, họ coi thường anh, anh vẫn không từ bỏ. Vẫn kiên nhẫn ở bên cạnh em, cùng em vượt qua mọi thứ, cùng em chứng minh cho người ta thấy người đồng tính như em cũng là người, cũng đáng được tôn trọng, đáng được yêu thương. Đó là yêu!.
Khi em không còn tự mặc nổi đồ, không thể tự ăn được cơm, cũng dần chẳng còn nhớ ra anh là ai nữa, em như một đứa trẻ con khi khóc khi cười, lúc vui lúc buồn anh vẫn ở bên em, vẫn kiên nhẫn đút cơm cho em hàng ngày, vẫn kiên nhẫn mở từng tấm ảnh cũ kỹ của mấy mươi năm trước mà kể lại với em cái thời đó chúng ta đã yêu nhau thế nào, sống với nhau ra sao, nói với em đứa nào là con lớn, đứa nào là con nhỏ, đứa nào là cháu ngoại, đứa nào là cháu nội. Đó là yêu…
Chẳng cần phải nói “anh yêu em hay em yêu anh” mới là yêu, chỉ những điều nhỏ nhoi, những cảm xúc thật lòng xuất phát từ trái tim đó là yêu. Chỉ cần một cái siết tay thật chặt khi em, anh yếu lòng đó là yêu!. Chỉ cần một câu nói “ngốc à, ngoài trời lạnh lắm không có anh em nhớ tự mặc áo ấm nhé!” đó là yêu!. Chỉ cần muốn được hiểu đối phương, muốn ở vị trí của đối phương để thấu hiểu, để cảm nhận niềm vui, nỗi buồn, sở thích, sở ghét của đối phương. Đó là yêu!.
Chỉ cần em nhăn nhó vì đau bụng đến ngày, anh chẳng nói chẳng rằng chạy hộc tốc ra hiệu thuốc rồi ngu ngơ miêu tả triệu chứng cho dược sĩ đến độ họ phát cáu vì chẳng hiểu anh đang nói cái gì, để rồi ôm về cả nắm thuốc giảm đau mà mặt cười ngốc nghếch khiến em cảm động vô cùng. Đó là yêu!.
Chỉ cần… một nụ cười của anh/cô ấy đã khiến bạn thổn thức, một cử chỉ quan tâm cũng khiến bạn ấm lòng, chỉ một câu hỏi han đã khiến bạn vui cả nửa ngày, chỉ một cái nhíu mày cũng khiến bạn lo lắng, chỉ một giọt nước mắt cũng khiến bạn đau lòng đến thế… Chỉ cần ta đặt tay lên trái tim mình tự hỏi cảm giác của mình với đối phương là thế nào? Trả lời được câu hỏi ấy bạn đã có thể tự định nghĩa được thế nào là yêu theo cách của riêng mình!
Đó là yêu!
-------------------
Cảm ơn Bodhi đã chia sẻ một góc nhìn rất hay cho định nghĩa về tình yêu. Tình yêu ấy mà, nó muôn hình vạn trạng. Bạn có thể yêu theo cách của riêng bạn, và mỗi người là có một tình yêu như một biến số khác nhau. Chúng ta không thể áp đặt tình yêu của mình lên cuộc sống của người khác. Vì vậy, hãy cứ kiên nhẫn, chờ đến khi bạn gặp được người bạn muốn gặp, yêu theo cách bạn muốn yêu. Khi đó, tình yêu sẽ đơm hoa kết trái. Sau đây, mời bạn lắng nghe tâm sự AI RỒI CŨNG SẼ YÊU THÔI của Bodhi nhé!
Tên Bài Viết: AI RỒI CŨNG SẼ YÊU THÔI
Sáng Tác: BODHI
Ai rồi cũng sẽ yêu thôi, nhưng yêu người thế nào chúng ta vốn chẳng rõ. Có thể đơn thuần vừa mới gặp đã thấy ưng cái bụng, vừa con mắt thế là yêu. Hoặc đôi bên cùng cảm thấy tâm đầu ý hợp vậy là yêu.
Tôi từng quen một người đàn ông, chúng tôi có thể nói đúng kiểu vừa gặp đã thấy ưng, hai chúng tôi hợp nhau từ cách nói chuyện đến ăn uống. Tôi không ăn các loại mắm và anh ấy cũng vậy. Bởi vì hợp nên chúng tôi quyết định tiến đến bước yêu và bỏ qua giai đoạn tìm hiểu, yêu rồi sẽ hiểu, hợp trước đã là tốt lắm rồi. Nhưng bởi không tìm nên chẳng thể thật sự hiểu. Chúng tôi dường như chẳng hiểu hết tất cả về nhau, mà hiểu lầm về nhau thì đúng hơn.
...
Chia tay, ai rồi cũng sẽ chia tay, chia tay với người mà mình hoặc họ không cần nhau nữa. Bởi không hiểu, không thấu, không đặt mình vào cảm xúc của nhau nên không thể hoà hợp. Chúng tôi chỉ nhìn thấy cái hào nhoáng, bóng bẩy từ bề ngoài của đối phương mang lại. Bị sự cưng chiều của thuở mới chập chững yêu đương làm mờ mắt để rồi khi nhìn lại mới bàng hoàng nhận ra nó chỉ như hạt cát, càng nắm nhiều, nắm chặt thì lại càng chẳng giữ được chút gì trong tay. Cuối cùng là trôi tuột, đến như thế nào thì sẽ ra đi như vậy.
...
Kết hôn, ai rồi cũng sẽ phải kết hôn mà thôi, tôi đang muốn nói là hầu hết. Không đánh đồng tất cả.
Chúng ta sẽ kết hôn với người không hẳn là sẽ hợp với mình về tất cả mọi mặt, nhưng ít nhất đủ để khoả lấp phần khuyết thiếu của chính chúng ta. Chắc chẳng ai muốn lấy bản sao của mình đâu nhỉ? Ai cũng cho rằng bản thân mình hay ho nhưng chắc sẽ chẳng người nào thích nhìn một kẻ có hành động, sở thích, đến ngay cả biểu hiện trên gương mặt cũng y xì đâu nhỉ? Thế thì có khác gì bạn đang lấy một cái gương về đâu nhỉ? Chúng ta sẽ kết hôn với một người mà bản thân cảm thấy thật sự có thể tin tưởng được về sự đảm bảo trong tương lai, hoặc chí ít là sự an toàn trong mối quan hệ được ràng buộc bằng pháp luật ấy.
Chúng ta sẽ kết hôn với một người có thể chẳng biết gì về bản thân bạn, nhưng chí ít thì họ có mong muốn và kiên nhẫn để "tìm" và "hiểu" bạn để dung hoà với bạn, để điều chỉnh bản thân sao cho hài hoà với nửa còn lại chính là bạn nhất có thể. Hãy trân trọng những người như thế.
Chúng ta sẽ kết hôn với một người cần bạn, và bạn cần họ. Có thể họ không phải là người bắt đầu cùng bạn đi trên con đường ấy, nhưng chí ít thì họ cũng không bỏ rơi bạn giữa đường dù có xảy ra bất kỳ biến cố hay chông gai nào đi chăng nữa, họ vẫn kiên định, vẫn nắm chặt tay để cùng bạn vượt qua. Sẽ thật may mắn nếu tất cả những người trên đều cùng là một. Nếu không, hãy thật kiên nhẫn để nhìn ra được những điều đó ở đối phương mà bạn đã chọn...
--------------------------
*Cảm ơn bạn đã cùng RADIO YÊU 1080 lắng nghe 2 lá thư về tình yêu. Mong rằng ở hiện tại và những tháng ngày phía trước, bạn sẽ thật hạnh phúc và sống trọn vẹn với tình yêu của mình. Xin chào & hẹn gặp lại.
--------------------------
Add new comment