[CHUNG KẾT 01 - SBD 006 PHẠM HƯƠNG GIANG] HÀ NỘI - NHỮNG NGÀY LẠC LỐI
*Xin chào các bạn mình tên là Hương Giang. Thật tình cờ khi hôm nay bài đọc mình sẽ chia sẻ với các bạn lại có liên quan đến Hà Nội - nơi mình đã sinh ra và lớn lên. Hà Nội thơ mộng thường mang đến cho con người ta nhưng cảm xúc khó tả, nhộn nhịp là thế nhưng càng nhộn nhịp thì lại càng làm cho những người cô đơn trở nên lạc lối hơn... "Hà Nội – Những ngày lạc lối" sẽ là chủ đề mình muốn gửi đến các bạn, chủ đề gồm 2 bài đọc đó là Hà Nội cùng tôi nhớ cậu của tác giả Đông Hi và Lạc lối ở Hà Nội của tác giả Đông Dung. Hy vọng radio hôm nay của mình sẽ chạm đến cảm xúc của các bạn. Bây giờ chúng ta hãy cùng bắt đầu nhá.
-------------
Hà Nội của tôi, một nét đẹp cổ kính xen lẫn với hiện đại. Những ngày không có cậu Hà Nội đã cùng tôi đi qua những ngày giông bão, những ngày tưởng như tôi sẽ không thế sống nếu thiếu cậu. Và có lẽ cũng chỉ có Hà Nội mới biết tôi nhớ cậu nhường nào. Trong những ngày chênh vênh, cô đơn tôi mới nhận ra rằng:
LẠC LỐI Ở HÀ NỘI
Sáng Tác: ĐÔNG DUNG
Hóa ra chúng ta luôn sợ những cái ngoảnh mặt, có thể điều ấy ám chỉ cho sự chia tay ngắn hạn, hoặc vốn dĩ là điềm báo cho điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra. Rốt cuộc khi quay lưng thoát khỏi đêm mưa hôm ấy, nước mắt anh có đắm lệ hay trái tim vờ đông cứng? Nụ cười có tràn ngập niềm tin hay đang che giấu đi vết thương chẳng vui vẻ? Chia tay không nghĩa là sẽ gặp lại, trong vài giây đồng hồ chạy tích tắc, những con người nhỏ bé ấy lại chẳng suy nghĩ gì đã vội bỏ lỡ nhau…
Năm tháng cứ mải miết trôi qua, em cất giấu thanh xuân vào trong lòng Hà Nội. Dù gió thu tàn phai, hương mùa hạ không còn vị bạc hà, thì thủ đô vẫn ở đấy, vẫn độ lượng ôm lấy những người trẻ đang đi tìm góc trú nhỏ cho trái tim. Lòng Hà Nội vẫn vậy, bình yên mà khát khao nhiều lắm, làm sao cho nỗi đau đớn này được vẹn toàn, làm sao để dịu dàng bước qua mùa cô đơn?
Mọi ngóc ngách, con phố, từng tiếng chân khẽ khàng đi dưới mưa lúc này đều chứa đựng trái tim của người tồn tại. Chỉ tiếc rằng, em không biết phải tìm anh ở đâu cả, hoặc là không biết nên chờ đợi đến bao giờ... Thành phố ngày càng chật chội, những con người nhỏ bé như chúng ta, còn nơi nào để ghé chân và trở về được nữa đây? Liệu trái tim anh có đang lẩn trốn phía sau vị ngọt mát của hoa sữa? Hay lại thả hồn mình vào cơn mưa rả rích rơi? Nếu có thể, hãy cho một tín hiệu, em sẽ hòa vào đám người lạ lẫm đang lướt qua nhau theo hơi thở lạnh lẽo để có thể tìm lại được bóng quen thuộc ngày nào.
Nhưng đáng tiếc, bất lực rồi, anh vốn dĩ không hề giống bọn họ, một người dịu dàng và bao dung như vậy sẽ không bao giờ đem theo cơn gió đông giá buốt đến thế. Ngay lúc ấy, cơn mưa đêm chợt ùa về, từng hạt lạnh lùng bám chặt vào vạt áo, lá vàng rơi rụng xuống làn đường kéo nỗi buồn trôi theo. Em gục xuống giữa hàng người vô tình chẳng bận lòng mà thương tiếc. Rốt cuộc thì nên đứng ở đâu, mới có thể gặp được anh một lần nữa đây?
Rồi bất chợt lạ kì thay khi giữa đêm mưa u tĩnh, gió rít từng cơn lại có chiếc ô mang làn hương nồng ấm tràn qua, cảm giác thân quen đến ngộp thở cùng giọng nói trầm đặc của một thời thanh xuân đã trôi theo gió cuốn:
"Chẳng phải đã hứa, chỉ cần đứng yên một chỗ, rồi sẽ có ngày anh tự đến tìm em sao?"
Tôi ngước đôi mắt long lanh ngấm lệ nhìn lên, vừa run sợ, vừa có chút khao khát thật lạ lẫm. Cuối cùng, ông trời cũng không phụ lòng những đứa trẻ muốn yêu thương và cầu yêu thương… Anh đã quay trở về và mang theo lời hứa trưởng thành của năm tháng ấy.
Đúng là, có những người sinh ra số mệnh đã nằm cạnh nhau, dù sự rộng lớn của thủ đô có làm ta lạc mất dấu chân của người tình, thì cũng chỉ là tạm bợ. Vì niềm tin, tuổi trẻ của chúng ta vẫn còn, kì hạn thanh xuân vẫn chưa hết. Nếu còn yêu, xin hãy mạnh mẽ vượt qua bão tố để trở về, đừng khiến cho trái tim ngày càng mục rũa và thương tổn chỉ vì không thể học cách yêu thương và cầu yêu thương thêm được nữa.
Bởi lẽ vốn dĩ:
"Chỉ cần đứng yên một chỗ, rồi sẽ có ngày anh tự đến tìm em".
---------------
Nhưng rồi hiện thực của cuộc sống giúp chúng ta nhận ra rằng có những người dù yêu nhau đến mấy dù có gặp lại và viết tiếp hành trình tình yêu của mình thì đến cuối cùng, họ vẫn bỏ lỡ nhau. Chúng ta chỉ có thể giải thích bằng 2 từ định mệnh. Đó là định mệnh.
HÀ NỘI CÙNG TÔI NHỚ CẬU!
Sáng Tác: ĐÔNG HI
Hà Nội tháng tám hẵng còn nóng lắm, mưa vẫn còn rả rích phiền muộn. Nhưng đâu đây trong cãi coi u tịch của những ngày dãn cách, không khí đã vương vị lành lạnh khó nói nên lời.
Sáng sớm và chiều muộn, sương đã bắt đầu tỉ tê nhỏ giọt. Tôi đợi những ngày thu dịu dàng với những đám mây bàng bạc trôi, thả bộ trên con đường thoang thoảng mùi hoa sữa. Hương dịu ngọt vương trên cái áo gió mỏng, nắng vàng nhạt nhạt rót xuống không gian thứ ấm áp lạ thường, xoa dịu tâm hồn đã gầy hao cằn cỗi này.
Hà Nội giờ đây vắng tanh, đêm tối chưa buông mà phố phường đã lặng ngắt như tờ. Đèn đường vàng nhạt nối nhau lấp lánh sáng, chia thành phố ra thành những khoảng nhỏ. Nhớ thương, u uất, sợ hãi, tất cả dồn nén lại. Chỉ mong sao những ngày này rồi sẽ thật nhanh trôi qua, trả lại hương sữa xanh trong trên bầu trời thủ đô thành kính.
Chẳng mấy mà đến thất tịch, bỗng nhiên thèm muốn ăn một bát chè đậu đỏ để có người yêu như trong truyền thuyết.
Bao lâu rồi nhỉ? Kể từ ngày cậu quyết định rời đi, bỏ lại Hà Nội cùng tôi với những đêm dài ướt gối.
Dạo ấy trời vừa sang thu, sương vương níu giữ vai áo cậu ướt đẫm, mắt tôi cay xè. Gió trời se se lạnh, hoa sữa vấn vít sớm mai trong lành, cậu ôm tôi, nói vội một câu tạm biệt rồi lên xe mất hút.
Thời gian đầu cậu còn liên lạc, sau này thì chẳng thấy nữa. Tôi đôi ba lần muốn hỏi thăm, lại ngại cậu thấy phiền phức. Bao nhớ nhung đành dằn lòng mình lại, nhờ người ta nghe ngóng xem cậu ổn không, cậu sống thế nào?
Cậu hình như sống rất tốt. Phải vậy không?
Hai hôm trước cậu đăng ảnh cưới, cô dâu xinh lắm, hai người cười đến khoé mắt đuôi mày cong cong. Tôi tự nhiên thấy lòng mình nhẹ nhõm. Hoá ra, mọi chuyện cũng chẳng khổ sở như tôi vẫn nghĩ. Thứ tình yêu âm ỉ cháy trong lòng tôi mãi chẳng bùng lên ngọn lửa hồng, nó bị mưa dầm lâu ngày dập vùi tắt ngấm. Có chăng chỉ còn lại những đốm lửa tàn vương sau đống đổ nát chưa kịp dọn dẹp sạch sẽ. Cậu hạnh phúc rồi, Hà Nội bây giờ còn mình tôi. Tôi chẳng còn đợi cậu nữa.
Chiều nay trời đổ cơn mưa, tôi hướng mắt ra cửa sổ, nhìn mưa tầm tã trút xuống, gội sạch hết bụi bặm, gội sạch cả phiền muộn của lòng tôi, trả lại cho bầu trời một khoảng không tinh sạch.
Hà Nội của những ngày dãn cách, những ngày mãi về sau chẳng còn cậu, chỉ còn những hoài niệm cũng nhớ thương mãi nơi tim này. Những chiều tay đan tay dưới bóng hoa sữa thơm nồng, cánh hoa bay rơi rụng trắng ngà một con đường dài, đậu trên vai áo cậu vài mảnh dịu ngọt mà tôi chẳng nỡ phủi đi, những ngày đạp chân trên lá vàng rơi rụng mà cô lao công chưa kịp quét, ngắm nhìn những chiếc xe đạp chở đầy cúc hoa mi xinh xinh, mua một bó, hương thơm đầy cả khoang phổi, chảy lan tới tận tim.
Cậu biết không?
Nơi này giữ mãi bóng dáng cậu, thuộc về cậu, còn cậu lại chẳng thuộc về tôi.
Hôm nay, Hà Nội cùng tôi lại nhớ cậu rồi.
--------------
*Tình yêu là sự gặp gỡ và chia ly, sẽ có người đi cùng ta đến cuối đời, nhưng có người sẽ dừng lại ở một điểm nào đó trong cuộc đời. Nhưng không vì thế mà chúng ta ngại yêu, sợ yêu. Điều quan trọng là hãy trân trọng từng khoảnh khắc có nhau, từng phút giây được bên nhau. Để rồi khi tuổi trẻ qua đi chúng ta sẽ không phải cất lên 2 từ ”giá như”. Tuổi thanh xuân sẽ trọn vẹn hơn nếu chúng ta biết trân trọng thời gian cùng với những người xứng đáng. Hy vọng các bạn sẽ sớm gặp được người mình thương và sống thật hạnh phúc.
Add new comment