[CHUNG KẾT 01 - SBD 042 TRẦN THỊ THU THẢO] ANH RỜI BỎ EM RỒI

Sáng tác: An Nghi - Hoàng Vũ
042

 

Bài Viết: GIÁ NHƯ MÌNH GẶP NHAU VÀO MỘT THỜI ĐIỂM KHÁC. 

Sáng Tác: An Nghi

Ngày anh đến, em không nghĩ mình sẽ bắt đầu một mối tình. Ngày anh đi, em không nghĩ mình sẽ yêu thêm một ai khác. Sau những ngày dài trượt dài trong những nghĩ suy và mệt mỏi, em nghĩ mình đã bắt đầu sợ cái gọi là tình yêu. Hay nói đúng hơn là sợ bản thân sẽ phải thất vọng.

Anh là người mà em đã cố gắng vun đắp rất nhiều lòng tin, chỉ tiếc mình gặp nhau sai thời điểm. Giá như mình gặp nhau vào một thời điểm khác. Khi em đã quên anh ta và anh đã quên cô ấy, có lẽ câu chuyện của chúng mình đã chẳng trở thành tạm bợ. Nhưng trách làm sao được, khi người muốn bắt đầu mối quan hệ của chúng mình lại chính là em.

Nhiều lúc em tự nghĩ: "Nếu như hôm ấy anh quyết tâm không ở lại, có lẽ cho đến thời điểm hiện tại mình vẫn có thể đối diện với nhau với tư cách bạn thân. Và nếu chúng ta quyết định nắm lấy tay nhau chậm hơn một chút, khi cả hai đã biết rõ lòng mình muốn gì, có lẽ mọi chuyện cũng sẽ tốt hơn." Nhưng tất cả cũng chỉ là nếu như, mọi điều không thể quay trở về thời điểm xuất phát.

Những ngày bên anh, em đã thay đổi rất nhiều. Em sống với cảm xúc của chính mình nhiều hơn mà không cần phải gồng mình chịu đựng mọi thứ. Em bắt đầu học cách mở rộng lòng mình ra để kể cho anh nghe một ngày của mình trôi qua như thế nào. Em có thể để cho anh nhìn thấy những giọt nước mắt tuôn dài qua màn hình điện thoại vào những ngày em yếu đuối. Đó là điều mà trước nay em chưa từng làm với một ai cả.

Cả em và anh, chúng ta đã sống trong giấc mộng mà mình cùng nhau xây dựng. Nhưng tiếc thay, mộng vốn xa rời thực tế. Khoảng cách cả ngàn ki-lô-mét vốn chẳng thể thay thế bằng vài bước chân. Những icon trên điện thoại vốn không thể thay thế một người bằng da, bằng thịt. Và anh hay em, vốn không thể thay thế vị trí của một ai đó trong lòng mình. Chúng ta cố gắng khỏa lấp những nỗi cô đơn bằng những nỗi cô đơn khác, liệu chúng ta có ổn không?

Giá như chúng mình đi chậm một chút và bớt đậm sâu, thì vết thương trong nhau không nhiều như thế. Giá như chúng mình không vội vàng lao vào nhau như thiêu thân lao vào lửa đỏ, có lẽ vết thương chúng ta để lại trong nhau đã có phần nhẹ nhàng và dễ chịu hơn.

Em vẫn nhớ cái ngày anh bảo với em anh đã thấy mệt rồi. Em nhìn lại chính mình cũng đang mệt nhoài với những cố gắng trong vô nghĩa. Đó là ngày chúng mình kết thúc.

Nếu có ai hỏi em rằng anh có tốt không? Em sẽ mỉm cười và trả lời rất tốt. Chỉ là đôi khi những thứ tốt lại chẳng thuộc về mình.

Điều không là của mình, cố giữ chỉ đau lòng.

Người không là của mình, cố giữ cũng như không.

-------------------



Bài Viết: ANH ĐI RỒI

Sáng Tác: HOÀNG VŨ


Anh đi rồi và bỏ lại sự chơi vơi vô định đến đáng sợ!

Nhiều lần tự hỏi có nơi nào đủ bình yên để chứa chấp lấy tấm thân em vào những lúc mệt mỏi.

Mùa nào đủ yêu thương để tạm gác lại những nỗi nhớ đong đầy.

Phải chăng chỉ khi cô đơn bủa vây kín tâm hồn em chằn chịt, vết thương chồng lên vết thương rỉ máu làm tim em đau rát.

Thì lúc đó em mới chịu tìm về sâu thẳm nơi lồng ngực mình, tìm về một chút bình yên tĩnh lặng đến vô hồn.

Nơi chúng mình dừng chân!

Em vội quẹt ngang giọt nước mắt lưng chừng vẫn còn đang ngấn mi, dòng mascara cũng đã nhòe đi đôi chút.

Mình rời nhau từ khi nào vậy anh?

Em chẳng nhớ nỗi lí do vì sao thuở ấy mình rời nhau, phải chăng vì em quá trẻ con không hiểu nổi tính anh và chẳng thể bên cạnh anh san sẻ những lần mệt mỏi.

Hay vì cái tôi của chúng ta quá cao mà chẳng ai chịu chùn mình xuống để vỗ về cái cảm xúc ngang ngược lúc đó.

Em không tiếc nuối ngày ấy mình bỏ rơi nhau, em chỉ tiếc những khoảnh khắc đẹp của ngày đó giờ đây chỉ còn một mình em xếp lại gọn gàng ngăn nắp trong ngăn tim chính mình.

Em làm như vậy cũng bởi vì em sợ một ngày nào đó nếu anh quay lại sẽ thấy những rối ren ngày trước quá xáo trộn rồi lại ngoảnh mặt bước đi thật vô tâm.

Cơ mà, làm gì có ngày anh quay lại nữa, chẳng phải em đã ngấn mi bao nhiêu năm đợi chờ chỉ để mong một ngày nào đó anh sẽ trở về hay sao.

Ngày nào em còn thương!

Em thương cái quá khứ tồi tàn nhưng khắc ghi trong tâm can em một nỗi nhớ vô hình đủ lớn để giết chết chính em trong những ngày ở thực tại.

Ừ thì em còn nhớ!

Nhớ đôi lần mình tay đan xen tay ôm ấp với những lời thề hẹn, mình sẽ bên cạnh nhau như thế, mình sẽ mỉm cười với nhau, dưới ánh nến lãng mạng soi rọi hai mãnh đời nơi góc phòng thân thuộc, làm sao mà em quên được.

Em về đây, nơi có những thước phim quay chậm tưởng chừng đã cũ nát!

Kỉ niệm xưa, bàn tay ấm áp, những cái ôm siết chặt vào ngày đông quẩn quanh se lạnh.

Em tần ngần mình trước biển, thầm nghĩ đêm không bình yên đến thế, bởi sóng vỗ rì rào ngày đó em thấy mình lạc lõng, bên anh.

Mưa rồi anh ạ!

Sài Gòn lại mưa, trời đổ cơn mưa tí tách nặng hạt kéo em về với thực tại đầy rẫy những rối ren.

Em nhớ anh, nhưng sau cùng cũng chỉ có mỗi mình em là nhớ.

Thương, sau cùng chỉ mỗi mình em là thương..

Anh đi rồi và đã thuộc về nơi khác, có vòng tay ấm áp chẳng phải là em.

Anh đi rồi em vẫn giữ cho trái tim mình sự ngột ngạt, lay lắt giữa phố qua mùa em thầm gọi tên anh bằng hai từ hoài niệm.

Và rồi thầm gọi tình mình bằng hai từ đã cũ phải không anh??

“ Ừ thì, Sài Gòn này vốn chẳng phải của riêng nhau, anh của thuở ấy em đã từng trân trọng và xem là tất cả.

Anh của bây giờ vẫn là tất cả, nhưng không còn là của riêng em. "

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.