[CHUNG KẾT 01 - SBD 114 NGUYỄN VĂN LƯƠNG] LIỆU RẰNG MAI NÀY CHÚNG TA VẪN CÒN YÊU NHAU?
Các bạn đang đến với phần dự thi Đan Tay Cùng Cảm Xúc – Vòng Chung kết 1 được tổ chức bởi nhóm Những Ngón Tay Đan và phát trên kênh youtube Những Ngón Tay Đan. Sau đây là phần dự thi của thí sinh Nguyễn Văn Lương SBD 114 với hai tác phẩm Chúng ta của mai này, tác giả Hạ Yên và Cảm ơn anh vì đã xuất hiện trong thanh xuân của em, tác giả Huỳnh Vy. Xin mời quý vị cùng lắng nghe.
-----------------------
Xin được chào quý thính giả của chuyên mục Hộp thư tình yêu. Quý vị đang được nghe chương trình trực tiếp trên tần số 99.9 Mhz, chương trình được phát sóng vào lúc 20h tối thứ 5 hàng tuần. Và như tuần trước, Văn Lương đã chia sẻ với quý vị về chủ đề của tuần này là “LIỆU RẰNG MAI NÀY CHÚNG TA VẪN CÒN YÊU NHAU?”
Chỉ mới 1 tuần thôi, mà hòm thư của chuyên mục như sắp nổ tung khi đã nhận được rất rất nhiều lá thư từ các vị thính giả của chuyên mục. Những bức thư chứa đầy những cảm xúc, tâm trạng của những chuyện tình dang dở. Những mối tình tưởng chừng sẽ đi cùng nhau đến suốt kiếp nhưng lại trở nên bế tắc và lời chia tay đã được nói ra. Nhưng suy cho cùng, có lẽ đó là lựa chọn tốt nhất mà cả hai đã dành cho nhau. Những lời thì thầm, trách móc hay chỉ là tự vấn bản thân nhưng sao mà nghe đến nỗi buồn ơi là sầu.
Người ta nói “Để đến được thảo nguyên bình yên, đôi khi con người ta buộc phải leo qua những ngọn núi cao trong lòng mình.” Trong tình yêu cũng vậy, để đến được một tình yêu mà mình hằng mong ước thì Văn Lương nghĩ rằng chúng ta phải yêu, phải thương, phải đau, phải trải qua nhiều cung bậc cảm xúc. Khi đã vượt qua được những khó khăn và hiểu được nhau thì lúc đó tình yêu mới thực sự bắt đầu.
Thôi thì đừng dằn vặt, trách móc hay để nỗi sầu trong lòng nữa. Đã đến với chuyên mục ngày hôm nay thì hãy cùng Văn Lương làm những chuyên gia tình yêu để dành lời khuyên và chia sẻ cho những chủ nhân của những lá thư sắp được đọc ngay sau đây.
Vì có rất nhiều thư gửi đến cho Ban biên tập nhưng thời gian của chuyên mục lại có hạn. Nên Ban biên tập chỉ chọn ra 2 bức thư ngẫu nhiên để cùng trò chuyện với quý thính giả. Các bạn còn lại nếu bức thư của mình không được đọc vào tối nay thì xin đừng buồn và bỏ rơi chuyên mục nhé. Các bạn hãy ở lại và cùng lắng nghe biết đâu được nỗi lòng của mình cũng đang giống như vậy. Và đừng quên kiểm tra mail của mình, đội ngũ Ban biên tập đang làm việc hết công suất trong tối hôm nay để tâm sự và đồng cảm cùng các bạn.
Ngay bây giờ chúng ta sẽ đến với bức thư đầu tiên được gửi từ bạn HẠ YÊN với tựa đề CHÚNG TA CỦA MAI NÀY. Không biết bạn Hạ Yên có đang nghe chương trình không nhỉ, bây giờ mình sẽ bắt đầu đọc lá thư của bạn nhé!
CHÚNG TA CỦA MAI NÀY
Sáng Tác: Hạ Yên
Dù cho ngày mai có ra sao thì chúng ta vẫn còn nói hai tiếng "chúng ta" phải không anh.
Em lo lắng thế thôi. Anh biết đấy, sau những vết thương lòng cứ loay hoay trong tim thì em chỉ cần một nơi yên ấm để tựa đôi vai gầy của mình trong những đêm đông trở trời hay gối đầu lên người anh nghe tiếng ve kêu khi hè đã cận kề. Với em, mai này ý mà chỉ cần hai đứa vẫn có thể nhìn thấy nhau mỗi khi thức giấc là đủ rồi, anh à.
Em dặn lòng mình rằng dù có thêm một lần tổn thương thì cũng đừng vứt bỏ đi niềm tin vào tình yêu nữa. Mà chỉ là trao đi ít thật ít nếu người đó hiểu được rằng em đã trải qua những gì thì sẽ dần bù đắp lại và làm em thêm tin tưởng và trao đi nhiều hơn một chữ Yêu đơn thuần.
Em sẽ mở lòng mình lại từ đầu thì sao.
Em cũng không phải là người nói rằng khi yêu sẽ yêu ai hết lòng. Vì dù gì trong tình yêu đơn giản một điều rằng là con gái chúng em đều thiệt thòi cả mà, đều mang trong lòng về một nỗi lo toan cho tương lai mai này nên là em có chút đề cao mình hơn. Em ra vẻ kiêu kì thì cũng chỉ để anh chú tâm hơn và cưng chiều em thêm một chút nữa. Chả có ý gì đâu, mỗi lần em giận anh là muốn bản thân kiểm chứng rằng liệu mình có đủ quan trọng với người kia hay không, vì nếu anh đã không coi trọng thì có lẽ em sẽ tự nguôi ngoai lòng mình và bỏ lơ
anh thôi anh à.
Anh này, em nói với anh vài ba điều vậy thôi. Chứ buồn thì không có đâu, em là người hơi hay nghĩ về chuyện xa xăm mà mình không thể làm được ấy mà. Nếu anh còn yêu em, thì anh sẽ thay em làm những điều ấy chứ, mấy chuyện tâm tư em giấu kín ở trong cuốn sổ tay nào đó hay vài dòng nhật kí em viết mỗi tối muộn chứa đựng những giấc mơ hay đơn giản là những câu tâm sự của em đã giấu kín trong tim mình từ lâu. Được không, người đã chọn em là tình yêu của chính mình?
Vì mai này chúng ta sẽ rồi cũng sẽ hạnh phúc thôi, quan trọng là cùng nhau hay không ý mà. Em sợ rằng mỗi đứa sẽ mỉm cười với những điều mà cả hai mong đợi nhưng lại chỉ tự thả nụ cười của mình vào khoảng không trước mặt còn mắt đang hướng tới bầu trời xa xôi.
Em sợ chúng ta chỉ hạnh phúc với chính mình chứ không phải hạnh phúc của chúng mình nữa, em có lối đi của em, anh tìm cánh cửa riêng của mình và rồi mỗi người cứ thế rời xa nhau một cách tự nhiên.
Gửi tặng anh mấy tâm tư nhỏ nhoi thế thôi rồi em sẽ lại ngủ vùi vào sự ấm êm của màn đêm phương xa này, gửi tặng anh một vài nụ hôn lơ đãng vì em biết chúng mình còn lâu lắm mới gặp lại nhau vì còn đang phải xa nhau. Em biết, mình chọn một tình yêu xa cách này sẽ rất thiệt thòi, sẽ rất cô đơn và lạnh lẽo, nhưng em tin rằng rồi mình sẽ hạnh phúc thôi, sẽ lại nhìn thấy nụ cười của anh, của em, của chúng mình vào một ngày nào đó thật đẹp.
----------------
Đọc đến những dòng cuối cùng của bức thư thì Văn Lương cảm nhận được một sự lo lắng trong chính tình yêu của bạn Hạ Yên với người bạn trai của mình. Có lẽ bạn Hạ Yên đang có tình yêu xa và bạn ấy sợ rằng sau này cả hai sẽ thay đổi. Đôi lúc bạn ấy cảm thấy tình yêu này thật cô đơn khi cả hai không thể ở bên cạnh nhau vì lí do khoảng cách.
Mình cảm thấy rằng sự bất an đang hiện hữu trong chuyện tình này. Nhưng Hạ Yên ơi, người bạn trai mà bạn lựa chọn đã chấp nhận cách yêu xa cùng bạn thì bạn hãy mở lòng hơn, thoải mái hơn với chính tình yêu này nhé.
Mình nghĩ rằng, trong tình yêu thì cần có sự tin tưởng và chia sẻ với nhau. Có thể với linh cảm của một người phụ nữ thì bạn Hạ Yên sẽ luôn lo lắng và bồn chồn khi xa mặt cách lòng với người bạn trai của mình nhưng đôi lúc đó chỉ là cảm giác khi mà chúng ta đã quá yêu một người.
Và không biết bạn trai của Hạ Yên có đang theo dõi chương trình hay không nhưng Văn Lương muốn nhắn nhủ bạn rằng dù cả hai đang phải xa cách nhau vì một lí do nào đó nhưng mình tin rằng tình yêu của các bạn sẽ đủ lớn để có thể gắn bó bên nhau. Mình cảm nhận được Hạ Yên đang rất mong chờ một cái kết đẹp cho câu chuyện tình này nên hai bạn hãy mở lòng hơn và tin tưởng nhau hơn nhé. Mong rằng hai bạn sẽ thật hạnh phúc và chúng tôi sẽ được gặp lại hai bạn ở một chủ đề tình yêu viên mãn nào đó.
Và chúng ta sẽ đến với lá thư thứ 2 của ngày hôm nay với tựa đề “CẢM ƠN ANH VÌ ĐÃ XUẤT HIỆN TRONG THANH XUÂN CỦA EM”
Chủ nhân của bức thư này là bạn Huỳnh Vy, chắc Huỳnh Vy cũng đang theo dõi chương trình này, mình xin được gửi lời chào đến bạn nhé.
Mỗi lần đọc tên tựa đề thư thì Văn Lương cảm thấy hồi hộp lắm quý vị, không biết được rằng lá thư mình chuẩn bị đọc có một cái kết thật đẹp hay là những câu chuyện dở dang, đầy hối tiếc nữa. Cứ mỗi lần đọc những lá thư buồn thì thính giả của chuyên mục lại đòi tiền Văn Lương để mua khăn giấy. Thôi không chần chừ nữa, mình sẽ đọc lá thư ngay đây.
CẢM ƠN ANH VÌ ĐÃ XUẤT HIỆN TRONG THANH XUÂN CỦA EM
Sáng Tác: Huỳnh Vy
Giữa trời đông lạnh buốt từng cơn thế này, em lại nhớ cái ôm ấm áp của anh. Ấy thế là chúng ta đã kết thúc cuộc tình 10 năm ấy chỉ đơn giản bằng một câu "Mình chia tay nhé em!". Ấy thế là chúng ta đã xa nhau trọn vẹn một mùa đông.
Chúng ta bên nhau từ ngày chập chững bước chân vào cổng trường cấp 3, cùng nhau trải qua những năm tháng thanh xuân cuồng nhiệt nhất. Chặng đường dài như thế, anh và em từ những thiếu niên ngông cuồng, mang trong mình trái tim nhiệt huyết đến dáng vẻ của người trưởng thành trầm lặng, chín chắn, cứ ngỡ sẽ bên nhau trọn đời. Tiếc là chặng đường còn lại, người bước đi bên anh không còn là em nữa.
Ngày trước thường hay nghe câu: "Chàng trai bên cạnh bạn năm 17 tuổi sẽ chẳng thể cùng bạn đi đến hết cuộc đời này.", em cứ hay đùa rằng anh đi bên cạnh em từ năm 15 tuổi thì tất nhiên sẽ đi cùng em mãi mãi rồi. Vậy mà chúng ta vẫn không thắng nổi thời gian, không đối
chọi lại được hai chữ "số phận". Hay phải chăng tình yêu của đôi ta vốn dĩ chẳng bền lâu?
Chẳng bền nên mới không thắng nổi được sự khắc nghiệt của thời gian, tình mới nhạt dần rồi tàn phai. Chẳng bền nên ngày em mang trên mình bộ váy đẹp nhất, chú rể không phải là người em yêu nhất. Chẳng bền nên người cùng anh sánh bước trên hơn nửa đoạn đường
đời còn lại không là em.
Anh biết không, em vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Những món quà anh tặng, em vẫn cất giữ kỹ càng trong một ngăn tủ nhỏ. Từng bức ảnh cùng anh vẫn được giữ kín trong quyển album ngày ấy. Từng kỉ niệm vui buồn của đôi ta vẫn còn hiện rõ trong tâm trí em. Từng góc nhỏ của thành phố này trong kí ức của em vẫn luôn tồn tại bóng hình của anh.
Anh biết không, em nhớ lắm ngày đôi ta vừa đặt chân lên mảnh đất phồn hoa đô thị này.
Người ta hay bảo nơi này là "hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo". Nhưng em chẳng cảm thấy câu nói ấy đúng tí nào cả. Ngày trước, đôi ta chia nhau tô mì gói, từng gói xôi nhỏ hay đôi khi là một vài củ lang nướng mỗi khi đông về, vậy mà vui biết bao. Vui vì ngày ấy chúng ta có nhau. Còn bây giờ, trong tay anh và em là tiền tài, sự nghiệp mà những người trẻ ngày đầu bước chân vào chốn này vẫn mơ ước. Chúng ta bây giờ, có tất cả nhưng chẳng còn là chúng ta của ngày trước.
Chỉ là em không trách anh đâu, bởi vì em hiểu tình cảm chẳng phải là thứ có thể níu kéo được. Dáng vẻ chàng thiếu niên năm đó yêu thương em thế nào, lo lắng mỗi lúc em ốm đau, hốt hoảng, luống cuống dỗ dành mỗi khi em khóc ra sao, em đều thấy. Ánh mắt, nụ cười, sự dịu dàng, chu đáo ngày anh còn yêu em trông như thế nào, em đều nhớ rõ. Vậy nên cái ngày mà anh nói câu chia tay, em không níu kéo, bởi lẽ anh đã hết yêu em rồi.
Anh à, bên cạnh anh bây giờ là cô gái đó không phải em. Hãy đối xử với cô ấy thật tốt, anh nhé! Anh của bây giờ chẳng phải là chàng trai nghèo ngày trước, trong tay chẳng còn gì, nên hãy lo cho cô ấy một cuộc sống đầy đủ hơn, hạnh phúc hơn. Anh đừng để cô ấy phải như em, phải khóc vì anh, phải chịu tổn thương từ anh. Anh hãy dùng sự dịu dàng mà đối xử
với cô ấy, hãy trao cho cô ấy tình yêu nồng nhiệt như anh đã từng dành cho em rất lâu về trước. Và anh hãy dùng sự chín chắn của mình để bảo bọc cô ấy khỏi những giông bão ngoài kia, anh nhé!
Tạm biệt anh, chàng thiếu niên lang của em. Chàng trai năm 17 tuổi của em là anh, người em yêu nhất suốt cuộc đời này là anh. Tiếc thay người nắm tay em bước vào lễ đường chẳng phải anh. Dẫu vậy, với em cuộc gặp đỡ của đôi ta là may mắn lớn nhất của em, quãng thời gian bên anh là quãng thời gian đẹp nhất của đời em. Chúc anh một đời an yên!
----------------------
Khi đọc xong lá thư này thì Văn Lương cảm thấy hụt hẫng lắm quý vị. 10 năm thanh xuân của cô gái này chỉ yêu vỏn vẹn một người nhưng đến cuối cùng lại không thể đi cùng nhau đến suốt kiếp. Đôi lúc bản thân mình nghĩ rằng, càng yêu nhau lâu thì họ sẽ càng hiểu nhau và sẽ gắn bó với nhau hơn. Nhưng sự thật đôi lúc lại đi ngược lại với những gì mà chúng ta suy nghĩ.
Những lời trách móc, những lời tự vấn gửi đến chàng trai nghe thật chạnh lòng. Mình nghĩ rằng, mỗi mối quan hệ của trong ta trên cuộc đời này đều xuất hiện hai từ duyên nợ. Huỳnh Vy ơi, mình biết rằng hai bạn đã từng có những kỉ niệm đẹp như thế nào trong những năm tháng của thanh xuân. Chia nhau từng tô mì, gói xôi, chăm lo cho nhau những lúc ốm đau nhưng đến khi hai bạn đã đủ trưởng thành thì mọi suy nghĩ trong cả hai đã khác. Thôi đành chấp nhận lời chia tay, bởi vì khi cố níu kéo chỉ làm cả hai thêm khó chịu và người tổn thương nhiều nhất là người yêu nhiều nhất.
Trong quá khứ của cuộc tình này, có lẽ Huỳnh Vy đã chịu nhiều khổ cực và tổn thương nhưng cô gái ấy lại vô cùng bao dung thua quy vi khi nhắn nhủ chàng trai ấy hãy yêu và thương người mới một cách tử tế và chân thành hơn. Bạn đã cảm ơn chàng trai ấy vì đã làm cho thành xuân của bạn trở nên thật tươi đẹp nhưng theo mình đừng nói rằng anh ấy là người bạn yêu nhất cuộc đời này. Hãy để tình yêu của bạn dành cho một chàng trai nào đó ở tương lai mà bạn thấy thật xứng đáng.
Mình thấy được rằng Huỳnh Vy là một cô gái mạnh mẽ và hiểu chuyện nên mình mong rằng bạn sẽ lấy lại tinh thần, quên đi được những câu chuyện cũ mèm để bắt đầu lại những điều mới mẻ nhất. Hộp thư tình yêu sẽ luôn luôn lắng nghe những lời tâm sự của bạn, mong rằng trong tương lai sẽ nhận được những lời hồi đáp từ bạn, đó là những lời hồi đáp vô cùng hạnh phúc về mot chuyện tình trong tương lai mà bạn sẽ kể cho chúng tôi nghe.
Chúng ta thường hay hỏi nhau mãi mãi là bao lâu đúng không quý vị. Chẳng ai dám đưa ra một mốc thời gian cụ thể cả. Đâu phải cứ yêu nhau lâu thì sẽ cùng nhau viết nên một câu chuyện tình đẹp. Cám ơn bạn Hạ Yên & Huỳnh Vy đã gửi những bức thư đầy tâm sự đến với chương trình. Văn Lương luôn mong rằng hai bạn sẽ luôn luôn thật hạnh phúc và gặp được người đàn ông của cuộc đời mình
Và chuyên mục Hộp thư tình yêu đến đây đã hết thời lượng. Mong rằng tuần sau với chủ đề “Chúng ta kết hôn nhé!” sẽ được lắng nghe những chuyện tình vô cùng đẹp đến từ quý thính giả. Quý vị đừng quên, chương trình được phát sóng trực tiếp vào lúc 20h tối thứ 5 hàng tuần trên tần số 99.9 Mhz. Quý thính giả hãy cùng đón nghe nhé, và bây giờ Văn Lương sẽ nói lời tạm biệt và hẹn gặp lại quý vị vào tuần sau.
-------------------
Add new comment