[CHUNG KẾT 01 - SBD 242 NGUYỄN MINH TUYỀN] CHÚNG TA SẼ HẠNH PHÚC THÔI
Các bạn đang đến với phần dự thi ĐAN TAY CÙNG CẢM XÚC vòng chung kết 1 được tổ chức bởi nhóm NHỮNG NGÓN TAY ĐAN và phát trên kênh youtube NHỮNG NGÓN TAY ĐAN
Xin chào các bạn, mình là Minh Tuyền SBD 242, mình luôn quan niệm rằng ai rồi cũng sẽ gặp được một người dành riêng cho cuộc đời mình, cứ chờ dù sớm hay muộn người ấy cũng sẽ xuất hiện khiến cuộc sống bạn tươi sáng hơn. Mọi sự là tùy duyên, điều gì đã đi qua thì hãy buông bỏ để nó qua đi, hãy quý trọng hết thảy những món quà đang có ở hiện tại, tương lai đang chờ bạn ở phía trước.
CHÚNG TA SẼ HẠNH PHÚC THÔI là chủ đề mà mình muốn đem đến cho các bạn ngày hôm nay, gồm 2 bài tản văn
ANH CÓ NGUYỆN Ý CÙNG EM ĐI DƯỚI CƠN MƯA ẤY? Của Tác giả Vô Ưu và EM LÀ MỐI TÌNH THỨ MẤY? Của Tác giả Hiếu
------------------
Bạn đã từng yêu chưa?
Tình yêu của bạn là cuồng nhiệt, lãng mạn hay chậm rãi, sâu sắc?
Dù ở sắc thái tình yêu nào thì việc quan trọng nhất, tốn thời gian nhất và đôi khi cũng là gian khổ nhất đó chính là hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực của cuộc đời mình. Bạn có đồng ý với mình không?
Thế tình yêu là gì mà ai cũng phải cất công kiếm tìm?
Tình yêu là một thứ cảm xúc tự nhiên của con người. Nó rất phức tạp, nhân loại đã cố gắng phân tích, xếp loại và định nghĩa, nhưng tất cả chỉ mang tính tương đối. không ai có thể viết ra được một định nghĩa đúng tuyệt đối cho hai từ “tình yêu”. Yêu không chỉ là một danh từ – nó là một động từ; không chỉ là cảm xúc – mà là quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ và hy sinh.
Tuyền là người rất thích đọc tiểu thuyết ngôn tình, những câu chuyện tình cảm lãng mạn như mang lại cho mình thêm niềm tin vào tình yêu, đặc biệt là khi người yêu của mình ở cách hơn 2000 km.
ANH CÓ NGUYỆN Ý CÙNG EM ĐI DƯỚI CƠN MƯA ẤY?
Sáng Tác: VÔ ƯU
Thành phố em ở dạo này có lắm cơn dông. Mưa bất chợt ghé thăm phố nhỏ vào mỗi chiều khi hoàng hôn vừa tắt , đọng lại trong lòng người những vệt dài lạnh lẽo. Nhiều người không thích thời tiết bất thường ấy và đổ lỗi cho cơn mưa khiến vạt áo họ ướt mèm, có kẻ lại mặc cho bản thân mình ướt sũng giữa màn mưa ,nguyện mình cam tâm, vừa ý mà đem hết thảy con tim ra gội rửa rồi lặng lẽ nhấn chìm nó... vỡ tan như tiếng bong bóng. Vừa hay, em nghe nói rằng anh cũng thích mưa!
Em và anh cách xa nhau hàng nghìn km, múi giờ, chúng ta biết đến sự tồn tại của nhau qua chấm xanh trên màn hình điện thoại. Em không biết quá nhiều về anh chỉ hay rằng anh cũng từng là kẻ bị tổn thương trong quá khứ. Mối tình lỡ ghim vào lòng anh những vỡ vụn đổ nát không thể hàn gắn, cứ nhói đau âm ỉ qua tháng năm mặc cho anh cố vùi mình chôn dấu. Anh vờ mình đã quên, tuyệt nhiên không muốn nhắc đến người cũ, quên luôn cả cách cho phép bản thân mình được yêu thương như bao người.
Em cũng giống anh, về một số phương diện nào đó. Khi đi qua tổn thương, chúng ta đều trở thành kẻ cố chấp trong tình cảm. Nửa muốn được yêu, nửa lại sợ những đổ vỡ trong quá khứ lặp lại. Lưng chừng mở lòng, lưng chừng khép lại vì sợ tổn thương để rồi phó mặc cho thời gian an bài mọi chuyện vì chúng ta tin rằng "mọi thứ sẽ được chữa lành" Nhưng không, anh và em đã sai, thời gian chẳng làm phai mờ những giọt máu còn vướn lại trên trái tim loan lỗ khiếm khuyết ấy, vẫn còn đó vẹn nguyên kí ức của mỗi người...ngày hôm qua. Có chăng nó chỉ thêm đong đầy tiếc nuối mà thôi.
Em nhớ một vài người từng thoáng qua trong cuộc đời. Đó là chàng trai năm 19 tuổi vẫn lặng lẽ chờ em trên con đường xưa ấy, là cậu nhóc khóa dưới luôn khiến em cười khi tặng em những gói cafe em thích, âm thầm đợi giữa giảng đường, tặng em bánh trung thu khi em nói đùa rằng mình vẫn còn nhỏ chỉ để mong một cuộc gặp gỡ riêng đủ 2 người, là một người lạ em vô tình được giới thiệu để rồi ghim vào lòng họ những nỗi buồn khi nghĩ rằng em khó tính. Em chưa từng yêu, chưa từng vướn bận cuộc tình nào và họ không phải người em yêu, cũng chả yêu em. Họ chỉ là những người trong vô số nghìn cuộc gặp gỡ ngoài kia mà em đã bỏ lỡ. Bỏ lỡ cơ hội được làm bạn với họ, được trân trọng, được mỉm cười ngay cả khi họ lần lượt quay mặt rời đi. Em hay biện minh rằng mình có ít bạn nhưng lại không thể mở lòng đón nhận, cũng như tình yêu, đối với em lại là 1 điều xa xỉ, không nghĩ đến.
Giống như cơn mưa kia, vỗn dĩ không được lòng nhiều người nhưng họ lại quên mất rằng họ có quyền chờ mưa tan để bản thân khỏi vươn giọt nước.
Chúng ta chẳng còn trẻ mãi để sống hoài trong dư âm ngày cũ cũng chẳng đủ già để khước từ mọi nhân duyên. Gặp gỡ, chia ly như mọi quy luật của tạo hóa. Dẫu từng ước giá như nhưng em luôn tin rằng ngày mai không thể bắt đầu khi những cũ kĩ vẹn nguyên hôm qua vẫn còn xót lại
Em và anh chẳng phải thân quen, chỉ là những con người xa lạ vô tình thích mưa rồi lần lượt xuất hiện trong cuộc đời em như những người trước đó. Nhưng tuyệt đối lần này, em không muốn phải bỏ lỡ nữa!
Em muốn anh mở lòng, đón nhận hạnh phúc, yêu thương dẫu ước mong của em chẳng thể làm vừa lòng anh khi anh không xem trọng nó. Chỉ là , em mong rằng anh sau này mãi bình yên như cơn mưa trong veo đầu mùa, rửa trôi hết thảy mọi đau thương, trả lại cho anh - con người với trái tim vẹn nguyên những tinh khôi ngày ấy với nụ cười chớm nở trên môi.
Này chàng trai! Em có một chiếc ô, anh có nguyện ý cùng em đi dưới cơn mưa ấy?
-------------------------------
Những hạt mưa cứ rơi cứ rơi càng làm em cảm thấy cô đơn hơn, “ước gì anh có mặt ở đây, ước gì có thể cùng anh nắm tay nhau đi tiếp trên đoạn đường đời”
Nghĩ vu vơ rồi tôi lịm đi trong cơn mê ngủ.
Tiếng chuông điện thoại rung lên, tôi mở mắt ra đã là 6h sáng, mưa đã ngừng rơi và mặt trời đang lên cao. Cầm chiếc điện thoại trên tay tôi vuốt nhẹ vào thông báo “anh nhớ em”, “anh muốn gặp em” và rồi …
King…kon….king…kon…. một chàng trai xuất hiện trước cửa nhà tôi, gương mặt dài quen thuộc, đôi mắt mệt mỏi có vẻ anh đã một đêm không ngủ. Chiếc balo trên lưng và bó hoa hồng đỏ thắm trên tay. Anh cười và bảo tôi rằng “anh không đi nữa nhé”.
Một năm sau, chúng tôi kết hôn, hành trình đến với hôn nhân của tôi không dậy sóng cũng không quá mãnh liệt nhưng bình yên và hạnh phúc. Anh đã chuyển công tác vào nam để phát triển, công việc cũng rất ổn định. Chúng tôi có một mái ấm nhỏ xinh và đang chuẩn bị chào đón thành viên mới. Chúng tôi thường hay tâm sự vào những đêm mưa, cùng ôn lại những kỷ niệm và cùng vẽ ra những ước mơ mới.
Tôi nghĩ, bản tính tò mò của các chị em khá mạnh và tôi vẫn thường có những thắc mắc về những mối tình cũ của anh. Dù đã từng vào trang cá nhân của anh để lục xem quá khứ nhưng anh cũng đã khéo léo xóa hết tất cả. “Làm sao để biết được nhỉ, tôi tò mò quá”
Vào kỷ niệm một năm ngày cưới, tôi đang trông đợi những món quà tuyệt vời và một bữa tối lãng mạn. khi vừa đi làm về, tôi đã nhận được một món quà vô cùng đặc biệt. Đó là một phong thư rất đẹp, được đặt ngay ngắn trên bàn và một bó hoa hồng chắc là tự bó nên trông hơi vụng, đếm được 11 đóa. Tôi mỉm cười và cảm thấy mình đang là cô gái hạnh phúc nhất trên đời. Tôi bước đến, cầm lấy lá thư, chầm chậm mở ra….
EM LÀ MỐI TÌNH THỨ MẤY
Sáng Tác: HEWS (HIẾU)
“Anh! Em là mối tình thứ mấy của anh đấy?”
Cô gái của tôi luôn hỏi mỗi khi có cơ hội, mặc cho đã ngần ấy lần tôi trả lời em. Mối tình thứ mấy thì có gì quan trọng khi có em ở hiện tại và em là người thật lòng tôi thương.
Này cô gái nhỏ của tôi, phải chăng những điều trong quá khứ, mỗi tình chưa từng hạnh phúc của em đã khiến cho em hoài nghi về tôi đến như vậy.
Em chẳng cần phải cần phải cố gắng gặng hỏi về quá khứ của tôi sau mỗi lần tôi uống say, ngồi lại đây tôi kể em nghe.
Tôi đã từng yêu, đã từng được yêu, từng mãnh liệt với một người con gái khác nhưng cũng vì người con gái đó mà lòng tôi đã nhiều lần tan nát.
Tôi đã trải qua những đau khổ vì tình yêu nên tôi biết những điều em đang suy nghĩ, suy cho cùng con gái vẫn luôn cần cảm giác an toàn và em thì cũng chẳng phải ngoại lệ.
Này cô gái nhỏ của tôi, em không phải là tình đầu của tôi, cũng không chắc chắn là mãi mãi, chỉ là ngay thời điểm này, tôi yêu em, thực lòng yêu em. Vậy nên em đừng suy nghĩ nhiều nhé, bởi tôi đã thương em ngay trước khi yêu em. Không có tình đầu hay mối tình thứ bao nhiêu, chỉ có mối tình mà người ta đặt ca tâm can mình vào đó, thật lòng thật dạ mà đối xử với đối phương – giống như tôi và em của hiện tại.
Yêu em – cô gái nhỏ của tôi.
-----------------------------
Tôi đã khóc, từng giọt nước mắt cứ lăn dài trên má, cảm xúc như vỡ òa vì hôm nay tôi đã biết, anh yêu tôi nhiều như thế nào. Những câu hỏi, những thắc mắc vu vơ của tôi giờ đây đã không còn quan trọng nữa.
Vậy đấy, hạnh phúc đơn giản lắm. Tất cả chỉ là do ta cảm nhận mà thôi. Càng nhìn xa, hạnh phúc càng xa. Và ngược lại càng nhìn gần hạnh phúc lại càng gần. Bạn ơi, quá khứ đã qua và bạn không thể thay đổi, tương lai chưa tới nên bạn cũng không thể can thiệp. Quan trọng nhất chính là những giây phút ở hiện tại hãy trân trọng những gì mình đang có, đó chính là người luôn bên cạnh bạn, cho bạn cảm giác an toàn và hạnh phúc.
Bạn có biết ý nghĩa của 11 đóa hoa hồng không? Đó là một đời, một kiếp chỉ yêu một mình em.
Chúc bạn sẽ sớm tìm được tình yêu như vậy nhé. Hãy lạc quan và tin rằng CHÚNG TA SẼ HẠNH PHÚC THÔI.
Mình là Minh Tuyền SBD 242, cảm ơn các bạn đã lắng nghe.
------------------
Add new comment