[CKXH - SBD 127 THY THY] MỐI TÌNH ĐẦU ẤY LIỆU ANH CÓ QUÊN?
[DĂM BA ĐOẠN TÌNH NỬA VỜI
ĐỂ TA LƠ LỬNG GIỮA ĐỜI ĐÁNG THƯƠNG]
Sáng tác: Đan Đan
Dạo này thành phố bắt đầu đổ mưa, những cơn mưa đầu được mùa trút ồ ạt xuống đường lạnh buốt. Chiều nay anh cố tình về muộn vậy mà vẫn kịp cảm lạnh tiết trời cuối xuân. Anh cứ nghĩ tháng giêng người ta không quá lao đầu vào cơm áo bởi tết vẫn còn đâu đó rất gần ở phía sau. Vậy mà tất bật vẫn đâu ra đấy, chuyên tâm đến cả quên trữ cho mình chiếc ô, bất ngờ cơn mưa đang rơi đổ.
Mưa đầu mùa bao giờ chả đẹp, nắng đầu mùa bao giờ chả say, vậy mà tình yêu ngày hôm ấy, ta vẫn chưa kịp nắm tay.
Anh biết chứ, cứ mỗi năm trôi qua, dù sớm hay muộn, ồn ào hay lác đác, cơn mưa đầu vẫn rơi. Thi thoảng một vài hiện tượng lặp lại, một vài cảm xúc luân hồi, một vài người bị cảm.
Giờ đây, đứng trước khung cảnh đầu tiên của nhiều năm sau này, anh cứ nghĩ dáng vẻ trưởng thành có thể tự ôm lấy chính mình lau khô cảm xúc chìm nghỉm bấy lâu. Rằng những lỗi hẹn năm đó chỉ là do tiết trời cản bước, chẳng phải do lòng người nhu nhược. Cứ tưởng rằng thời gian có thể tha hóa những nuối tiếc dằn vặt, có thể khoả lấp tất cả gốc khuất trong lòng. Cho những hời hợt lặng im quá vãng, anh cứ do dự nhiều điều mà bỏ lỡ em. Nhiều năm sau này anh lại nhớ em mà phân vân nhiều chân tâm bênh cạnh. Góp nhặt cho mình nhiều cảm xúc đứt quảng, nhiều đoạn tình ngắn hạn mơ hồ.
Hiện tại, anh vẫn cô đơn. Chẳng phải khóa chặt lòng mình để tôn sùng thứ tình cảm mà người ta vẫn gọi là tình đầu ấy. Cũng chẳng phải vì một cô gái nhỏ đáng yêu của năm nào mà mộng mơ cho một ngày gặp lại. Anh chỉ là đang cảm thấy lơ lửng giữa đời này với nhiều cảm xúc đã đi qua, một vài người chẳng vì thương mà ở lại. Anh không chọn cô đơn để gặm nhấm nỗi uất nghẹn trong lòng chỉ là cô đơn vồ lấy anh như thể một đôi bạn tri kỷ vậy.
Hôm nay mưa, anh bạn thân lại ôm anh cùng tỉ tê tấm thân rệu rã. Dù anh có là đấng nam nhi hùng hổ thì vẫn buồn, vẫn đổ lệ nơi tim. Anh cũng như em là kẻ đáng thương trên đoạn trường lẻ bóng. Sớm hôm tìm kiếm một bàn tay nắm nhưng bất thành. Làm gì có ai lo lắng cho anh dưới một cơn mưa lạnh, ai cũng vội, cũng ẩn nấu tấm thân mình.
Giữ ấm em nhé nếu cuộc đời chẳng bao giờ dịu nhẹ.
-----------------------
NHỮNG NĂM THÁNG ẤY
Sáng tác: Sơ Tâm
Người ta cứ mãi mang trong mình những điều cũ kỹ, để rồi lại trăn trở ưu tư, chỉ một làn gió thoảng qua cũng thấy lòng hiu quạnh, đưa hồn mình trở về một miền ký ức xa xăm.
Cũng lâu rồi, người ta không còn nhắc về nhau nữa, không còn là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời của nhau, cứ thế lướt qua nhau như những người xa lạ, mà quên mất rằng, giữa họ, đã có những năm tháng đã từng thương. Họ trở thành điều cấm kỵ của nhau, là một khoảng trời cũ kỹ, không nên nhắc đến.
Ai trải qua một cuộc tình mà không hề luyến tiếc, khi trái tim vẫn còn run rẩy nhịp yêu? Đã một lần dốc hết tâm can cho một người, đã từng cùng nhau thề non hẹn biển, đã từng tay trong tay vượt qua bao nhiêu sóng gió, cùng hướng về một mái nhà chung, nơi đó chỉ có tình yêu thương và cơn bão dừng sau cánh cửa... Hóa ra, sau một giấc mộng dài, tất cả vỡ vụn đi rồi, gói ghém lại chỉ còn là kỷ niệm và hai tiếng "đã từng" mà thôi...
Những năm tháng đó, có lẽ tình cảm là thật, tình yêu cũng là thật; ước nguyện trọn đời bên nhau, và những gì dành cho nhau cũng là thật. Có lẽ thứ khắc nghiệt duy nhất là thời gian, làm thay đổi lòng người, làm phai nhạt dần những gì người ta từng nghĩ, làm người ta không còn yêu thương một người như trước nữa. Cuối cùng, cũng đến lúc phải cách xa, lời tạm biệt còn chưa kịp nói, mà chân thì đã vội bước xa dần.
Người đi liệu có nhẹ nhàng, thanh thản?
Người ở lại buồn, đếm từng nhịp bước lang thang.
Năm tháng thì cứ thế trôi qua, hình ảnh xưa ngày một nhạt nhòa trong trí nhớ, nhưng kỷ niệm về những tháng ngày xanh thì vẫn dai dẳng khôn cùng, nhớ - quên cứ thế chợt đến chợt đi làm người ta mãi giam mình trong một vòng lẩn quẩn, dẫu rằng chuyến tàu tình năm cũ đã xa khuất tự bao giờ. Người ta cứ tự nhủ lòng muốn tìm chốn bình yên, ru êm trái tim sau những ngày giông tố, ấy vậy mà, sao cơn bão qua rồi mà mây tối vẫn chưa tan?
Có lẽ nắng sẽ kịp về sau những ngày mưa dai dẳng.
Mùa sang rồi, thu đến chắc em sẽ chẳng buồn thêm đâu.
"Ai rót nắng vào chiều hiu quạnh
Rót dịu dàng vào một mảnh cô đơn..."
Add new comment