CƠ HỘI TRONG ĐỜI NHƯ CÁNH CỬA...
Cơ hội trong đời như cánh cửa
Mở ra – đóng lại chuyện mỗi ngày
Dốc lòng gõ mãi nơi đã khép
Chi bằng thắp lửa giữa sương bay
Thế thái nhân tình như cơn ngủ
Cầm tay đi suốt một giấc dài
Tỉnh ra, gối ướt cùng năm tháng
Nào ai đong được nỗi phí hoài
Ngẫm cuộc ly tao, lòng chê chán
Cơn mưa nào đọng suốt một mùa
Vén rèm mở cửa mời tia sáng
Trong mơ dần rọi nắng ban trưa
Tôi vẫn là tôi – dù vụn vỡ
Cực thân gom nhặt, chẳng ngại chi
Muốn sống cho mình ra tiếng nói
Gửi vào thơ đó, gió mang đi
Đối diện mênh mang của đại dương
Tôi là một kẻ rất bình thường
Cặm cụi khâu từng thương tích nhỏ
Đêm về nghe sóng vỗ trong gương.
---
Hỷ Lạc An Nhiên - Dự án thơ "100 ngày tĩnh tại", ngày 20.
P/s: Có những cánh cửa khép lại, không phải để từ chối ta - mà để nhắc nhở ta quay về, nhẹ tay gõ vào cánh cửa sâu thẳm của chính mình.
Có những giấc mộng dài từng níu giữ, đến khi tỉnh dậy mới hay ta đã đánh rơi biết bao mùa thanh xuân trong những tiếng thở dài không gọi tên.
Tĩnh tại, đôi khi không là ngồi yên.
Mà là dũng cảm gom nhặt những mảnh vỡ trong lòng, lặng lẽ vá lại bằng ánh sáng của hiểu biết và lòng bao dung với chính mình.
Bạn đã gõ cửa trái tim mình hôm nay chưa? 🌻
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: CƠ HỘI TRONG ĐỜI NHƯ CÁNH CỬA
Add new comment