Có Một Mùa Thu Như Thế Trong Miền Ký Ức
"Giao mùa, dần dần các chiếc lá vặn mình rời khỏi sự chở che của cành cây khẳng khiu. Khoác mình chiếc áo mới mang màu úa vàng, mà đâu đó có những kẻ thích nổi bật như tụi lá Phong lại thích màu đỏ rực, nhiều đứa lại cứng đầu không chịu nghe lời của người mẹ Thiên Nhiên vĩ đại vẫn cố chấp khoác màu áo xanh mát cũ kĩ như thể chúng luôn muốn mình khác biệt đi những đứa con khác của mẹ chúng. Ừ thì, mùa Thu nó vậy, hay bất chợt và hay lưng chừng. Cái mùa mà không tươi mát như Xuân hay luôn cáu gắt như Hạ mà lại đỏng đảnh lúc thì se lạnh thấu da thịt, lúc lại hơi man mát nhẹ nhàng nơi cuối phố. Không một trạng thái cụ thể mà người ta miêu tả về mùa Thu. Có nhắc tới, người ta sẽ nói về các nỗi nhớ."
Hạ Yên - Những Ngón Tay Đan
"Người ra đường cũng đã đông hơn. Đi lại, đi về, đi tới, đi lui. Không thiếu người, nhưng đôi lúc lại hơi chạnh lòng. Cảm giác là mình đang cô đơn trong lòng nhưng ngoài mặt lại cảm thấy vui vẻ, mình cố gắng động viên rằng mình sẽ không cô đơn đâu khi Thu chạm vào tim, chạm vào góc tối của những ngày lạc lõng giữa dòng người qua lại vội vã. Đôi tay khẽ nắm lấy nhau, xoa dịu đi những cái lạnh giá mà cơn gió vô tình luồn qua cơ thể. Đôi mắt bỗng chớp lấy hàng mi đang ướt đi từ từ, trong lòng cô đơn còn đáng sợ hơn là miệng mình kể về sự cô đơn của bản thân. Vì trong lòng rối bời đâu thể nói ra, miệng mình có lúc buộc miệng ra mà nói thôi chứ nghĩ gì nhiều."
Hạ Yên - Những Ngón Tay Đan
"Chiếc lá rồi cũng chạm vào mặt đất lạnh ẩm, con đường quen nay đã vắng hoe đi tiếng cười, người bạn hôm nào còn ngồi tán gẫu bất chợt nay đã đi biệt xứ. Thành phố trơ trọi một hôm mà làm người cũ thêm đau lòng, trống vắng giữa không gian yên tĩnh. Mùa Thu man mác buồn là vậy, mà con người ta đâu nhận ra, cứ ví là mùa Thu là mùa của sự rời đi, đâu hay rằng người đã đi thì dù là Xuân sang hay Hạ qua người vẫn sẽ đi thôi. Hoạ chăng do cô gái đỏng đảnh này là sự phù hợp cho lí do hết tình. Như cây hết lá, như sông cạn khô nước, như biển đã vơi các con sóng lớn. Người cạn tình cảm là hết yêu thôi. Chỉ mong là đừng lấy lí do gì quá tàn nhẫn mà đổ tội cho cả một sự dịu dàng trầm lắng của mùa Thu, vì mùa Thu là mùa ta gợi về các nỗi nhớ mà thôi."
Hạ Yên - Những Ngón Tay Đan

"Mùa thu năm nay cũng không khác gì năm rồi cả, tôi vẫn vậy, vẫn đi trên con đường quen thuộc, vẫn đến những nơi có nhiều ký ức, vẫn về nhà sau một ngày mệt mỏi. Mùa thu tuy buồn với tôi nhưng đối với người khác chưa chắc hẳn là buồn, chẳng hạn như là cậu, mùa thu năm nay cậu hạnh phúc bên người con gái ấy, người con gái cho cậu cả khoảng trời bình yên. Sẽ có một ngày tôi cũng sẽ hạnh phúc, tôi cũng sẽ không còn lưu luyến những quá khứ cùng cậu nữa. Mùa thu đang trở về, mùa thu đẹp thật cậu ạ."
Anh Thư - Những Ngón Tay Đan
"Giờ đây tôi chỉ có một mình, tôi không đợi cậu, tôi chỉ đợi cho trái tim mình không thổn thức khi nghe tên của cậu nữa. Cậu là ký ức đẹp nhất mà tôi có, mùa thu năm ấy cũng là mùa thu hạnh phúc nhất mà tôi trải qua. Tuy năm nay vẫn một mình, vẫn cô đơn, nhưng tôi sống tốt lắm, không còn rơi nước mắt vì quá khứ nữa rồi, chỉ là lâu lâu bụi bay vào mắt khiến dòng lệ tuôn rơi mà thôi. Con đường mùa thu vẫn tấp nập người qua, tôi lặng lẽ ra về, cuốc bộ trên những con đường lá vàng, ngắm nhìn cuộc sống về đêm của bao người và tận hưởng khí trời lạnh giá cô đơn này."
Anh Thư - Những Ngón Tay Đan

"Hà Nội độ ấy chớm thu, cành lá vặn mình đổi sắc, trời xanh trong cũng chuyển màu xám bạc lạnh ngắt, hương hoa sữa theo gió về, tôi ngẩn ngơ nhìn ra một khoảng trời rộng. Tôi mê bầu trời như cách mà tôi thương thầm cậu vậy. Nửa lời cũng chẳng nói ra vì tôi hiểu rõ, nói ra cũng sẽ chẳng thay đổi được gì. Trời cao như vậy, tôi lại bé nhỏ thế này, làm sao vươn tay chạm vào những bồng bềnh của tạo hoá đẹp đẽ."
Đông Hi - Những Ngón Tay Đan
"Sáng sớm và chiều muộn, sương đã bắt đầu tỉ tê nhỏ giọt. Tôi đợi những ngày thu dịu dàng với những đám mây bàng bạc trôi, thả bộ trên con đường thoang thoảng mùi hoa sữa. Hương dịu ngọt vương trên cái áo gió mỏng, nắng vàng nhạt nhạt rót xuống không gian thứ ấm áp lạ thường, xoa dịu tâm hồn đã gầy hao cằn cỗi này."
Đông Hi - Những Ngón Tay Đan
"Mùa thu luôn có những cuộc hội ngộ hoặc là những cuộc chia tay, gặp nhau rồi cũng sẽ tới lúc phải nói lời tạm biệt. Gặp nhau cho ta biết rằng thanh xuân này ta luôn có những ký ức vừa đẹp vừa buồn lại vừa đáng nhớ, chia tay cho chúng ta biết được không phải ai cũng sẽ đồng hành cùng ta suốt quãng đường còn lại đâu, chuyện tan hợp là thường tình ở thế gian này thôi. Mùa thu cũng vậy, đến rồi cũng sẽ phải đi, đi để còn kịp trở lại vào thu kế tiếp nữa. Cứ sống chậm lại và yêu bản thân mình nhiều hơn, trái tim của chúng ta rồi sẽ ấm áp, rồi sẽ bình yên."
Anh Thư - Những Ngón Tay Đan

"Ta đã sống qua biết bao mùa nắng và mùa mưa, những ngày thênh thang gió. Mùa hạ đã hấp hối trên những cơn nắng gắt gao đong đầy trên cánh đồng hoang vu. Bất chợt sáng nay, cơn mưa rào tràn về chấm dứt hẳn những sự sống thừa của nắng. Mùa thu về, thu thuộc về một cái thanh khí thiêng liêng trong mỗi lần sống của con người. Ta nhớ về những mùa thu đã xa, về những cơn mưa lá non lành dưới hàng me, về từng chiều công viên có hoa vàng tượng đá!"
Nhất Hàm - Những Ngón Tay Đan
"Mùa thu lại về rồi, ta lang thang từng bước chân trần trên phố. Ta nghe đất vẫn lành, đường vẫn đây nhẹ nhàng nâng đỡ những thương đau. Xoã tóc, bước chậm để mưa thơm gột rửa cho thân mình một mùi tươi mới. Em có nghe khi mùa thu đi qua, không gian ngưng kết ít nhiều lối ta về trong quá khứ, có nghe nơi anh ngập tràn giăng mắc những hương tóc của em."
Nhất Hàm - Những Ngón Tay Đan
"...Mùa thu vẫn về, lá vàng phai trên từng góc phố. Nhưng kẻ non lòng vẫn bước vào yêu. Anh nghe tiếng mưa đã vọng lại từ đêm, lúc ấy anh sống trong lằn ranh của đời và mộng. Con người già cỗi và thương tổn đã bao lâu bỗng nghe một hi vọng, một tia lành. Chỉ là hi vọng ấy lại từ một cái mộng xinh trong quá khứ. Ai cho anh hi vọng từ một điều đã mất đâu em!"
Nhất Hàm - Những Ngón Tay Đan
Add new comment