CÓ NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ
Chủ đề: CÓ NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ
Sáng tác:
1. Đêm không ngủ (Hòn Đá Xấu Xí)
2. Những chia sẻ của Cỏ
Biên tập và dẫn: MC Bội Đan
Âm nhạc: Vinh Trần
Hình ảnh: Đại Mạch
ĐÊM KHÔNG NGỦ
Nằm trong phòng lúc nửa đêm , nghe tiếng vọng của xe từ đường lớn, tiếng chó sủa văng vẳng, tiếng thằn lằn tặc lưỡi... mà cảm thấy đầy não lòng. Bỗng chợt tự hỏi chính mình:
"Vì sao người lớn lại có những đêm muốn thức trắng đến thế này?"
Chẳng phải phải bản thân bận gì nên không muốn ngủ, nhưng do những suy tư vẩn vơ chứ giăng kín tâm trí. Những câu chuyện thật mơ hồ, biết bao kỉ niệm từ thuở nào cứ thi nhau vọng lại ám lấy bản thân. Đêm nay, nếu ta khó ngủ vì nỗi lo chuyện cơm áo, gạo tiền thì không có gì để nói, nhưng lại chẳng thể nhắm mắt được vì những chuyện không rõ ràng, không đầu, không đuôi, nên mới tức trong lòng.
Trong công việc khi không thể làm tốt, ta sẽ cố gắng tìm cho ra nguyên nhân là gì, để đưa ra cách giải quyết. Còn với những tâm sự mơ hồ, tâm sự vụn vặt mà như thủy tinh vỡ cứa vào lòng như lúc này khiến ta sợ, và không dám cúi mình nhặt những mảnh vỡ bỏ đi. Cố với mình, châm lửa một điếu thuốc lá và cứ thế rít từng hơi thật dài để giải tỏa tâm tư mà cũng không mấy thay đổi.

Bản thân hút thuốc không phải là một thói quen, nhưng bởi trong đó có chất kích thích, nên có thể giúp tâm bồn ta trở nên phấn khích đôi chút. Hơn nữa sự mong manh trong khói thuốc cũng giúp ta xua đi những nỗi niềm, tạm quên đi những chuyện vặt vãnh, đầy mông lung và dài đăng đẵng.
Và cứ như thế, ta lại cứ mở mắt nhìn lên trần nhà tăm tối, nghe những âm thanh quen thuộc của bóng đêm. Để rồi, ta có thể chợp mắt đôi chút chứ không hề muốn thức hết cả thức hết đêm.
Lòng bồi hồi tự hỏi:
"Đó phải chăng là sự trưởng thành?"
Rồi lại cảm thấy sợ về trưởng thành, và tự trách bản thân về quy luật của tự nhiên:
"Trưởng thành chẳng có gì tốt đẹp cả. Nó đã làm ta phải mất đi quá nhiều thứ."
Giật mình, nhận ra đêm nay không phải là mình mất ngủ, chỉ là chưa thể ngủ. Vậy nên, ta hãy cứ ngồi dậy mở máy tính, gõ vài trang mình như cách viết nhật kí. Để rồi, ta có thể ghi lại những thứ vơ vẩn cuộc sống, mà quên đi việc mình lại thức để đón thời khác chuyển giao của ngày mới.
Hòn Đá Xấu Xí

…………………………………………..
Tất cả đã ra về, trả lại cho màn đêm khoảng lặng như vốn có của nó. Từ xa vọng lại tiếng chó sủa trong con ngõ vắng. Như chưa từng có bất kì tiếng nói tiếng cười nào vừa dứt cách đây không lâu. Đêm nhấn chìm mọi thứ. Bao bọc và xóa hẳn dấu vết trong khoảng mênh mông.
Cô buông cây đàn trên tay với lấy gói thuốc gần đó, đưa lên môi một điếu và bật lửa. Khói thuốc tỏa ra mù mịt một hồi rồi tan ra. Đã lâu rồi cô không hút thuốc. Đêm nay có lẽ bởi sự trống rỗng chưa kịp quen khi sự ồn ào ban nãy biến mất. Mà cô cảm thấy cô đơn chăng? Có lẽ thế!
Trăng mờ ảo soi bóng. Dãy núi phía xa ẩn hiện. Đặt ly rượu lên bàn và chiếc bánh cắn dở. Cô ngồi xuống mờ mịt nhìn ra xa. Cô nghĩ gì chăng hay chỉ đơn giản là hòa mình vào đêm một lần nữa. Trong vô thức mà mơ màng mà bơ vơ.
Mây trời theo gió về nơi đâu
Núi nhớ thương mây, mây trên đầu
Gần nhau gần lắm nhưng chẳng thể
Nửa đời vương vấn tê tái đau.

Lang thang...Bao nhiêu năm cho một cuộc đời. Và bao nhiêu lâu cho một người vốn cô đơn. Trầm tĩnh là bản chất riêng biệt của những kẻ cô đơn. Cứ mang mọi điều trong cuộc sống gói ghém vào lòng và tự vỗ về, vo gọn lại rồi giấu kín. Chẳng buồn buông lời oán than. Tất cả mang ra dung hòa vào thân, rồi mang thân dung hòa vào đêm. Hòa vào nhau như một thể thống nhất. Để rồi dìu dắt nhau qua tháng ngày.
Trôi...Tất cả đều đang trôi. Trôi qua tháng ngày. Cô được ví như một nốt trầm trong bản nhạc. Khi mà những nốt cao thanh thoát, vui tươi thì không dành cho cô. Mà là nốt buồn, day dứt. Cô day dứt, chẳng vì bất cứ điều gì mà chỉ là cô yêu thích nó. Bởi nó vang lên khiến tim cô rung rinh, buốt buốt. Thứ âm trầm để lại cảm xúc nhiều nhất trong bản nhạc vừa rồi.
Đêm buông càng sâu thì trời càng lạnh, càng yên tĩnh. Giam cầm mình trong thế giới nội tâm của đêm. Từng cơn gió lạnh quét qua khiến bờ vai run lên từng hồi. Có phải thế không? Sao trong mờ ảo có bàn tay đưa lên má gạt sương đêm. Ánh lửa cuối cùng trên tay cũng vụt tắt. Tiếng dế vang vang cả một vùng trời.
Cỏ
Add new comment