DĨ VÃNG DƯ THỪA RỒI CŨNG SẼ QUÊN VÀ EM SẼ BÌNH YÊN
Hôm nọ, tình cờ một cô bé hỏi sao hay share mấy bài tâm trạng? Phải chăng chị còn buồn, vương vấn những gì đã từng?
Tôi chỉ cười, và đáp: “Không phải, gu chị nó vậy. Chỉ thích những gì buồn thảm, bi thương.” Với tôi, nỗi buồn cũng mang một vẻ đẹp lấp lánh cho người tận hưởng.
Nghe nhạc cũng thích những bài buồn, đậm chất chia ly, hoài niệm. Có thể một bài hát mình thích nghe được cả mười năm như bài Nhớ em - Minh Vương. Thói quen khó bỏ, chỉ đơn giản thích là nghe, dù vui hay buồn. Tĩnh lặng, lắng nghe, cảm nhận giai điệu nhạc, ca từ cho cho tâm hồn mình một sự bình yên.
Đọc sách cũng vậy, cũng thích những câu chuyện buồn thương một chút. Chỉ đơn giản là thích, tâm trạng vui hay buồn cũng đều thích đọc như vậy cả. Tình cờ hôm nay đọc và dịch một bài Bạch Lạc Mai viết, lại thấy phù hợp tâm trạng. Và lại là những dòng tản văn đượm buồn.
“Tuy nói hoa rừng rụng rơi vội vàng, nhưng phiền não cũng nương theo cánh hoa rơi này tan biến, không còn vướng bận gì nữa. Thường nghe người nói, rũ bỏ phiền phức, xóa mờ quá khứ. Tức là, tất cả những gì xảy ra hôm qua đã không còn can dự gì đến hôm nay và ngày mai.
Người có thể chẳng màng quá khứ, chẳng vấn vương chuyện cũ, nên cần phong thái khoan dung và bình thản. Tự hỏi lòng mình chưa đủ, cứ nắm chặt không buông, mãi chẳng nguôi ngoai. Nhưng tôi tin, thời gian sẽ chữa lành và xóa nhòa mọi thứ.
“Tham, sân, si” mà đạo Phật nói đến che lấp nhân tâm, cản trở tu hành, lại tựa hồ như dáng dấp người thường nên có. Những năm này, tôi đã trói buộc trái tim mình, và gạt bỏ mọi thứ. Kỳ thực, cuộc sống của người khác, liên quan gì tới tôi, và tại sao tôi lại cần bất cứ ai tham gia vào cuộc sống của mình.
Hoàng hôn mỗi tối, suy nghĩ dâng trào, như ánh mây phiêu bồng bên khung cửa sổ, như mưa bay bay dưới mái hiên không tạnh. Với quãng thời gian đã qua, tôi có quá nhiều ân hận và tiếc nuối. Nếu như được quay trở lại, có khi cũng không có lựa chọn nào tốt hơn. Chỉ là những năm tháng tươi đẹp, tự thân nên có phong cảnh và câu chuyện tương ứng, không dễ dàng xao lãng, càng không thể phụ lòng.

Vạn vật hữu tình hữu linh, từng đem chúng quay về, bầu bạn hồng trần tịch liêu của tôi. Ngày dài tháng rộng, sao dám tự ý vứt bỏ, tùy ý bỏ qua. Nhưng những thứ này chỉ là vay mượn cả, một y một vật, một trà một sách, thậm chí một bàn một ghế, thời gian lâu rồi cũng sẽ chán chê nhau. Thế gian này, có gì quý báu mãi được, khi cần, như châu như ngọc, chán ghét rồi thì một xu không bõ.
Thật vậy, càng già càng không muốn cố gắng làm việc gì, càng già càng muốn xóa nhòa quá khứ. Trên đời không có thứ tình cảm nào có thể nương tựa vĩnh viễn, của cải cũng là hư không, chưa kể những thứ tưởng như hữu tình, thực chất là những vật cũ im lặng cả đời.
Nghĩ đến điều này, dĩ vãng dư thừa như hoa trong cơn mưa phùn ngoài sân, rơi xào xạc. Một số tan thành cát bụi theo gió, sinh tử mặc ý. Một số trôi xuống nước và biến mất. Nhân sinh nên thuần khiết như vậy, không hối hận , nuối tiếc, nhớ nhung một ai”.
Thật thế, với tôi bây giờ thì dĩ vãng dư thừa như hoa trong cơn mưa phùn ngoài sân, rơi xào xạc. Nhân sinh nên thuần khiết như vậy, không hối hận, nuối tiếc, nhớ nhung một ai. Quá khứ, những gì đã cũ qua đi nhẹ nhàng không lưu luyến hay bận lòng. Quên nhau là một sự khởi đầu hoang mang, cũng là một kết thúc trong trẻo. Và, tôi sẽ Bình Yên đi qua tuế nguyệt.
Add new comment