HOA BẰNG LĂNG
Anh nhận ra tháng Năm về trong một buối sớm mai có làn gió mơn man, mát lành hòa nhịp cùng màu sắc những rực rỡ của các loài hoa và muôn vàn âm thanh ríu ran của những chú ve trên phố. Nhặt một bông hoa bằng lăng mềm mại vừa rụng xuống chưa kịp hong khô bởi những tia nắng, bất chợt anh nhớ về tuổi thanh xuân của mình cũng gắn liền với màu hoa tím ấy và cả em nữa. Nhưng giờ đây, hoa bằng lăng thì rất gần mà em thì quá đỗi xa xôi.
Đã hơn mười năm rồi, thời gian trôi đi rất nhanh. Hơn mười năm anh và em đã không còn bên nhau nữa. Nếu như được quay ngược thời gian trở về quá khứ, được lựa chọn lại, không biết là anh có chọn khác đi không?
Ngày ấy anh là sinh viên lần đầu xa nhà lên thành phố học, còn em cũng là cô sinh viên năm thứ hai. Anh còn nhớ rất rõ ngày mình gặp nhau. Đó là vào một buổi chiều chớm hạ, trước dãy nhà kí túc xá của trường cao đẳng, khi em đưa tay với lấy một nhành hoa nhưng không tài nào lấy được và người đã giúp em “sở hữu” nó không ai khác chính là anh. Và đó cũng là lần đầu tiên anh biết trên đời này hiện diện một loài hoa rất lạ khi trên cùng một cành mà lại có hai màu, những bông đầu cành phơn phớt màu trắng tinh khôi và những bông cuối cành lại là mang một màu tím rất dịu dàng và thanh thoát. Em nói tên của loài hoa ấy là bằng lăng và con phố nơi em lớn lên người ta trồng rất nhiều.Em đã kể cho anh nghe truyền thuyết về loài hoa tượng trưng cho tình yêu trong sáng, thủy chung ấy. Sự đồng điệu giữa hai tâm hồn khiến chúng ta trò chuyện và vui cười với nhau một cách tự nhiên ngỡ như duyên tiền định. Rồi mình yêu nhau. Thuở ấy là tháng Năm, bầu trời cũng xanh và trong như bây giờ. Mỗi khi tan trường, chúng ta lại nắm tay cùng dạo bước bên nhau dưới màu tím mộng mơ của loài hoa ấy.

Ai cũng nói rằng chúng ta rất đẹp đôi. Mặc dù không phải là họa sĩ nhưng anh và em cũng đã cùng nhau vẽ nên những bức tranh với những gam màu thật tươi sáng về tương lai của hai đứa. Em nói em sẽ theo anh về thành phố của anh, nơi có những bông hoa bằng lăng mà em yêu thích. Nhìn sâu vào mắt em, anh mỉm cười hạnh phúc. Cái loài hoa cũng thật đặc biệt, tuy không cháy bỏng, rực lửa như những cánh phượng, không kiêu sa như sắc thắm hoa hồng, nhưng lại mang vẻ đẹp rất riêng không lẫn vào đâu được. Mặc dù chỉ rực rỡ khoe sắc hết mình trong ít ngày, rồi lại tàn phai và lặng lẽ đứng chơ vơ trong gió táp mưa sa để hẹn mùa sau mới được khoác lên mình một chiếc áo màu tím ngọt ngào, tươi thắm trên phố nhưng nếu đã chót đắm say loài hoa ấy, chỉ cần nhắc khẽ tên thôi cũng khiến lòng bất chợt bồi hồi, vấn vương, đợi chờ trong da diết nhớ khôn nguôi.
Rồi anh ra trường nhưng anh không quay trở về thành phố của mình mà vào Sài Gòn tìm việc. Đợi anh nhé, khi nào anh công việc ổn định, chúng mình sẽ về chung một nhà. Anh nhớ biết bao giây phút hai đứa bên nhau khi em tựa đầu vào bờ vai anh, sắc tím bằng lăng nhuộm cả không gian của buổi hoàng hôn ấy.
Thời gian âm thầm cứ thế trôi qua, anh tích cực làm việc mặc dù rất mệt nhưng nghĩ đến em là nguồn động lực để anh cố gắng, mọi vất vả trong anh tan biến chỉ mong sao chúng ta chung một nhà.Ngày qua ngày, sau giờ làm việc chúng ta kết nối với nhau với những dòng tin nhắn, cuộc gọi lưu luyến và nhớ nhung.., dần dần những cuộc gọi, tin nhắn không còn nhiều trên màn hình điện thoại, cứ thế tan vào không trung một cách vô định. Một ngày, 2 ngày, 3 ngày.., một tuần đều không liên lạc được. Khi yêu ai cũng lo lắng cho người mình yêu,những câu hỏi vu vơ luôn quanh quẩn trong đầu.”Cô ấy không còn yêu mình nữa sao? cũng cho mình một lí do chứ. Sao lại chia tay trong im lặng thế, hay là mình nghèo quá không thể cho cô ấy được cuộc sống tốt hơn”. Bao nhiêu câu hỏi mà chẳng có lấy một đáp án. Bẳng đi một tháng sau thì nhận được lá thư tay em gởi cũng là những dòng chữ cuối cùng anh nhận được từ em.

Anh Yêu Xa Nhớ
“”Bố em bất ngờ bạo bệnh. Gia đình em xưa nay vốn đã khốn khó, nay lại nhân lên gấp bội. Để có tiền chăm sóc bố, giúp mẹ và các em của mình, em đã phải nhờ người xin việc cho gần nhà. Theo thời gian, bệnh tình của bố cứ ngày càng nặng thêm. Nhìn bàn tay gầy guộc nổi đầy những đường gân xanh của bố run run khi nắm tay em với một niềm mong mỏi “được nhìn thấy con mặc váy cưới trước khi nhắm mắt”, lòng em quặn thắt. Thực hiện ý nguyện của bố cũng như để trả ơn người luôn âm thầm giúp đỡ em và gia đình những lúc khó khăn nhất, em đành bội ước với anh, mặc áo cưới lên xe hoa về nhà người. “Em xin lỗi! Em không thể giữ trọn lời hứa năm xưa với anh được nữa. Ngày mai em đã là vợ người ta rồi. Hãy quên em đi nhé”.Tâm trạng của anh khi đọc những dòng tin nhắn của em như thế nào, em không dám hình dung nổi, chỉ biết những cuộc gọi dồn dập, những tin nhắn mang đầy nỗi nhớ nhung và hờn trách của anh càng làm tim em đau nhói. Rồi em cắt đứt mọi liên lạc với anh và cố tìm cho mình một chiếc mặt nạ hoàn hảo để bắt dầu một cuộc sống””.
Cảm giác mất đi người mình thương thật sự đau đớn, cứ như mũi tên đâm thẳng vào con tim. Bên nhau hai năm, yêu nhau bốn năm. Chỉ một lá thư có thể cắt đứt sợi dây liên lạc của chúng ta sao hay chỉ là lời hứa của kẻ từng yêu.
Em vì chữ Hiếu từ bỏ tình duyên
Anh vì nghèo nhìn em bên người mới.
Mới đó mà đã hơn mười năm rồi. Anh từng nghĩ rằng em sẽ không hạnh phúc vì chồng em không phải là người đàn ông em đã từng trao trọn trái tim mình. Nhưng hóa ra khi có gia đình phụ nữ lại rất dễ an bài. Và anh nhận ra, phụ nữ, không nhất thiết phải cố sống cố chết để lấy cho bằng được người mà mình yêu nhất mà chỉ cần người đó quan tâm mình, tốt với mình là được. Mỗi khi hoa bằng lăng nở anh liền nhìn ngắm nó, vì anh biết lúc đó em sẽ xuất hiện. Haiza.., Em ạ, anh không còn giận hờn hay trách móc em bất kì điều gì. Và anh cũng chưa bao giờ quên những kỉ niệm giữa anh và em từng có. Nhưng giờ đây, tất cả đã là quá khứ, nhiều lúc anh thấy quá khứ ấy quả thật rất đáng sợ. Có người vì nó mà ghen tuông một cách mù quáng, có người vì nó mà cố che giấu thật kĩ. Lại có người, vì nó mà nhung nhớ, đau khổ suốt một đời. Nhưng anh sẽ chầm chậm nhớ em thôi, em sẽ dần phai trong trái tim anh.

Chiều nay vô tình bắt gặp những thảm hoa tím giăng đầy trên phố, anh nhận ra mình gặp nhau vào tháng Năm rồi nói lời chia tay cũng vào tháng Năm, nó giống như một vòng tròn, gặp nhau và kết thúc đều cùng tại một điểm. Đã bao lần anh tự hỏi có phải nhờ điểm đó mới tạo nên một vòng tròn đẹp đẽ cho những giây phút vĩnh cửu, thăng hoa nhất của tình yêu hay là không còn lối nào để đi cho cả hai nên mới kết thúc ở vị trí ban đầu đó ?.
Thật khó để tìm ra một câu trả lời chính xác nhất. Anh chỉ biết tự an ủi mình rằng, biết đâu đấy tình mình cũng như những bông hoa bằng lăng kia, nhìn xa xa thì thấy một màu tím đẹp đến nao lòng mà gần quá thì chỉ thấy một màu nhàn nhạt. Biết đâu không cùng sánh bước bên nhau mà sau chừng ấy thời gian vẫn còn thương nhớ đến nhau?, lấy nhau rồi chắc gì đã hạnh phúc như mình từng nguyện ước?.
Thời gian vẫn mải miết trôi, những gốc bằng lăng cũng cỗi già theo năm tháng. Mỗi mùa về, màu hoa ấy lại lặng lẽ nhuộm tím thêm miền ký ức trong anh với những nỗi nhớ thương thật đặc biệt. Nhưng dù thương hoa hay nhớ người, bây giờ cũng chỉ biết giấu kín vào một góc của trái tim mình mà thôi.
Giờ đây anh đã có những thứ mình cần thế nhưng không bao giờ được nắm tay em ngắm hoa bằng lăng vào mỗi buổi chiều.
Vô Khuyết
PS: Sẽ không viết chuyện tình yêu bi lụy nữa mà, cứ mở nhật ký thì lại nhớ, sẽ rất buồn cho ai đọc được bài viết này, buồn lắm... nhưng mà cứ buồn một chút rồi thôi. Dũ biết ở đây ai cũng đã trải qua cái cảm giác cô đơn, hụt hẫng. Có những mối tình sớm nở rồi vụt tắt, cũng có biết bao mối tình 5 năm, 10 năm cũng không đến được với nhau. Bởi vì chúng ta không thể tránh được hai từ “số phận”. Cuộc sống mà luôn phải hướng đến tương lai. Quá khứ rồi phải ngủ yên. “Tình nghèo có nhau” có mấy ai làm được đâu, không có tiền thì làm được cái gì chứ, sẽ không hạnh phúc đâu.
Add new comment