KÝ ỨC CÓ HÌNH THÙ GÌ?
Có những lúc, tớ tự hỏi liệu ký ức có hình thù gì không? Nó có mùi vị, có màu sắc, hay chỉ là một thứ gì đó mơ hồ, vô hình lẩn khuất trong ngõ ngách tâm trí? Cho đến một ngày, tớ vô tình mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ trên gác mái, và bắt gặp "chiếc lọ ký ức" của mình. Nó không phải một chiếc lọ bằng thủy tinh, mà là một cái hũ đất nung nhỏ, nắp đậy đã phai màu theo năm tháng.
Tớ mở nắp hũ ra. Một mùi hương nhẹ nhàng, thoang thoảng của giấy cũ, của thời gian và có lẽ, của cả những nỗi nhớ đã lắng đọng, ùa ra. Bên trong là những mảnh giấy nhỏ cuộn tròn, được buộc bằng những sợi chỉ màu. Mỗi cuộn giấy là một mảnh ghép của một thời tớ từng sống.
Tớ nhẹ nhàng mở một cuộn giấy màu xanh nhạt. Đó là lời tỏ tình ngây ngô của một cậu bé học trò, viết vội trên góc giấy kiểm tra. Tớ cười, không phải vì lời tỏ tình ấy, mà vì cái bóng hình hồn nhiên, rụt rè của cả hai thuở ấy hiện về. Rồi một mảnh giấy vàng hơn, ghi lại lời xin lỗi của đứa bạn thân sau một cuộc cãi vã. Chúng tớ đã khóc, đã ôm nhau và nó nhét mảnh giấy này vào túi áo tớ. Giờ đây, đọc lại, tớ thấy lòng ấm áp lạ thường.
Có những ký ức không phải lúc nào cũng ngọt ngào. Một mảnh giấy ghi ngày tháng và một cái tên - có lẽ là nỗi buồn của một mối tình dang dở. Nhưng kỳ lạ thay, theo thời gian, nỗi đau đã nhẹ nhàng hơn, chỉ còn lại một chút gì đó bâng khuâng, như hương trầm phảng phất.
Chiếc lọ ký ức của tớ còn chứa đựng những điều giản đơn: một chiếc lá khô ép từ chuyến dã ngoại, một tấm vé xem phim đã cũ, mảnh vỏ ốc nhỏ nhặt từ bãi biển... Những thứ tưởng chừng như vô tri ấy, giờ đây lại là những người gác cổng trung thành, canh giữ cho tớ những khoảnh khắc đẹp đẽ của quá khứ.
Tớ nhận ra, chúng ta ai cũng có một chiếc lọ ký ức cho riêng mình. Có người cất nó trong một hộp giấy như tớ, có người giữ nó trong một album ảnh, một playlist nhạc, hay đơn giản chỉ là trong những góc khuất của trái tim. Chiếc lọ ấy không chỉ chứa niềm vui, mà còn có cả nước mắt, những vấp ngã, và cả những bài học đã giúp ta trưởng thành.
Cuộc sống hiện đại với guồng quay hối hả đôi khi khiến ta quên mất việc lắng nghe những âm thanh thì thầm từ quá khứ. Nhưng mỗi khi mệt mỏi hay cô đơn, tớ lại tìm về với chiếc lọ của mình. Nó như một người bạn cũ, nhắc nhở tớ về một thời tớ đã từng, về những con người đã đi qua cuộc đời tớ, và về hành trình mà tớ đã trải qua để có được ngày hôm nay.
Giờ thì tớ đã biết ký ức có hình thù gì rồi. Nó có hình của một chiếc lọ. Một chiếc lọ không bao giờ đầy, và cũng chẳng bao giờ vơi đi. Nó chỉ thay đổi, lắng đọng và trở nên tinh khiết hơn theo năm tháng.
Còn bạn, chiếc lọ ký ức của bạn trông như thế nào? Hãy thử một lần lắng nghe nó, biết đâu, bạn sẽ tìm thấy một phiên bản rất khác của chính mình trong đó.
🌱 Hãy chia sẻ với tớ một ký ức nhỏ bé mà bạn trân trọng nhé. Tớ đang lắng nghe...
Hà
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: KÝ ỨC CÓ HÌNH THÙ GÌ?
Add new comment