LÁ THƯ CHO TÌNH NHÂN - LÁ THƯ MÙA ĐÔNG
LÁ THƯ CHO TÌNH NHÂN - LÁ THƯ MÙA ĐÔNG
Sáng tác: TRẦN HẠ VI
Giọng đọc: BỘI ĐAN
Âm nhạc: VINH TRẦN
Thiết kế hình ảnh: HẠ CỬU LONG, HẠ AN
LÁ THƯ CHO TÌNH NHÂN
Anh à!
Hôm qua, chiều xuống, sau một ngày làm việc mệt nhọc, nghĩ đến anh, tự nhiên em khóc, nước mắt ướt nhẹp mấy chiếc khăn giấy và sau đó mắt nhòa cả đến khi đi ngủ. Sướt mướt. Buồn. Thương. Tủi. Ngậm ngùi. Hôm nay, trời hửng nắng, em đã vui hơn một chút, nên lá thư này sẽ không nhuốm mùi buồn bã, như nó có thể, nếu đã, được viết vào hôm qua.
Đã từ lâu em suy nghĩ nhiều, và em nghĩ, em cũng có thể giải thích được cho tình cảm của chúng ta. Chúng ta, ai cũng yêu bạn đời của mình, chúng ta, ai cũng yêu gia đình của mình. Và chúng ta, cũng rất yêu nhau, như không có điều gì nghịch lý trong chuyện ấy cả. Cho dẫu, những người bạn đời của chúng ta có chấp nhận, hay không chấp nhận, thì tình cảm của anh, của em, như từ một cõi hỗn mang nào của trái đất và trong vùng tâm tư dằng dặc cõi người, đã xuất hiện, đã hình thành và đang tồn tại như một thực thể độc lập.
Như, một điều tự nhiên. Như, những diễn biến bình thường của tình cảm con người qua thời gian. Như, những người sống bản năng. Như, những người sống chết với tình và luôn đói một chút lãng mạn, một chút niềm vui, một chút sự lạ thường trong cuộc đời này. Như anh. Như em. Và thật ra, em hoàn toàn không có cảm giác lầm lỗi. Như trái tim chúng ta, ở cạnh nhau.
Anh có thể hỏi đã bao giờ em nghĩ đến việc chúng ta sống cùng nhau chăng? Em có nghĩ. Và em cũng biết, chúng ta sẽ hạnh phúc. Nhưng được bao lâu? Em không dám chắc. Khi tất cả những mới mẻ hạnh phúc khám phá ngọt ngào đã qua đi, chúng ta sẽ rơi vào thường nhật và dần dần bình thường trong mắt nhau, đi vào một thiên niên kỷ êm đềm và nhàm chán, dẫu trong lòng vẫn thiết tha yêu nhau, nhưng đã liếc mắt dợm nhìn những bóng hình thú vị bên ngoài. Cũng như, chúng ta, hiện tại, đấy thôi.

Em đã bảo anh rằng em và anh không thể là một cặp đôi tốt, vì chúng ta cần người hy sinh cho mình. Nếu ví một cặp đôi toàn vẹn hạnh phúc là số 10 thì sẽ có một người chịu làm số 0 để người kia được làm số 1, dẫn đầu, nổi bật, mạnh mẽ. Chúng ta, sẽ không ai làm số 0 cả. Hai số 1 đứng cạnh nhau, 11, theo chiêm tinh về số học, là một con số cực kỳ đặc biệt và huyền nhiệm, mang tính tâm linh cao, nhạy cảm và lôi cuốn, hợp tác và độc lập, nhưng tất nhiên, không tròn vẹn và êm đềm như hai số 10, mà, chúng ta đang có.
Thời gian, dạy cho cả hai chúng ta biết rằng, không có gì là vĩnh viễn, ít nhất, trong tình cảm con người. Anh bảo "một ngày cũng là một đời, em hãy trân trọng nó." Những đoạn duyên đã đến, sẽ đi, và chúng ta, tồn tại, tận hưởng, hạnh phúc và đau khổ trong những thời đoạn ấy. Quá khứ là những gì đã xảy ra. Hiện tại là không khí chúng ta thở ngày hôm nay. Tương lai, không ai đoán định được. Cả ba, đều liên hệ với nhau, nhưng cả ba, cũng đều độc lập với nhau.
Vậy thì, hãy để cho em, trong thời đoạn và phút giây hiện tại của chúng ta, bất kể những xa cách của chúng ta, thì thầm một lần nữa: Em yêu anh!
15.01.2021
Trần Hạ Vi

LÁ THƯ MÙA ĐÔNG
Gửi anh
Mùa đông với cái lạnh âm mười mấy độ C kéo dài hàng tuần liền, những đụn tuyết trắng cao ngất, và những cơn gió lạc loài gầm rú đêm đêm. Mùa đông này là mùa đông thứ ba em sống ở đất nước này, nhưng em thấy dài, dài lắm. Dù em đã đủ quen với nhiệt độ thấp đến nỗi khi trời được 2-3 độ C thì em bật thốt lên 'ấm quá!', nhưng điều đó vẫn không có nghĩa em quen và yêu cái rét cắt da cắt thịt ở đây.
Em chưa bao giờ phải sống chung với tuyết, cho đến khi em đến xứ sở này. Trước đây, tuyết vẫn là một nỗi sợ ám ảnh trong em rất lớn, nhưng em cũng gồng mình mà quyết đi về vùng đất xa xôi này. Mùa đông đầu tiên của em ở Ontario, may thay, lại rất nhẹ nhàng. Em bắt đầu cảm thấy thích mùa đông, thích những bông tuyết trắng bay bay phơ phất, và em rúc mình trong ngôi nhà được sưởi ấm từ tầng hầm đến tầng áp mái viết những vần thơ vừa bộc trực vừa ngô nghê của một đứa mới tập tễnh vào sàn văn.
Đến mùa xuân năm đó em biết anh. Và mình đã có với nhau một mùa hè trải dài gần 2000km, à mà không, phải là gần 10,000 km mới đúng vì hè đó em đi lại khá nhiều. Em đi về thị trấn nhỏ ở bờ Đông này, mình xa nhau, trở lại, xa nhau, trở lại, lặp lại không biết bao nhiêu lần đến lúc ngồi yên bên nhau trong mùa đông thứ ba này.
Em không căm ghét mùa đông, phải nói tình thực là như thế. Miễn là mùa đông đừng làm em té, miễn là mùa đông đừng có những đêm bão tuyết luôn làm em mất ngủ trước tiếng gào rú man di. Nhà em ở trên một con đường dốc, nên tạm xem là cao cao, mỗi khi có gió bão em lại nghe ngôi nhà vặn mình, vài tiếng răng rắc va đập đâu đó. Em không sợ, nhưng em không ngủ được, hoặc luôn bị trở trời làm tỉnh giấc giữa đêm; trong khi quỹ thời gian của em luôn cực kỳ eo hẹp. Vì vậy, em ghét mùa đông. Em ghét mùa đông đã giấu đi mặt trời ấm áp sưởi ấm cho em và vạn vật. Có lẽ em cũng bị chút trầm cảm theo mùa do thiếu ánh nắng mặt trời nên người rất nhược và uể oải, anh ạ.
Hôm nay em ngồi nghĩ, vài chục năm nữa, liệu em có vẫn còn ngồi đếm tuyết ở cái thị trấn nhỏ bé vài ngàn dân này hay không? Em vẫn đang làm việc để điều đó trở thành một lựa chọn của em, nhưng... có thể em sẽ có những lựa chọn tốt hơn. Chúng ta luôn phải tin là cuộc sống mỗi ngày một tốt hơn, anh nhé!
Em cũng không biết tại sao em viết lá thư này, có lẽ chỉ để ghi lại một chút cảm giác của em về mùa đông và tuyết trắng. Tuyết trắng đẹp, nhưng lạnh lắm anh ạ! Có phải bao giờ cái đẹp cũng phải đi cùng với những hy sinh chịu đựng hay không?
Mùa đông nơi anh không tuyết nhưng cũng lạnh, giữ ấm anh nhé! Sờ tay lên ngực trái, sẽ cảm được em!
Yêu anh!
THV
30.01.2018
Add new comment