LỜI NÓI LÀ DƯỢC NHƯNG CŨNG LÀ ĐỘC
Lời nói có thể cứu rỗi một linh hồn, cũng có thể kết liễu một sinh mạng.
Chuyện là tôi đang lướt dạo trên facebook thì thấy được một bài viết của Weibo Việt Nam có nội dung như thế này:
"Vào ngày 19/10, ở An Huy, Trung Quốc, một cô bé 14 tuổi có ý định tự tử trên sân thượng và có gọi điện cho cảnh sát. Sau đó, nhờ sự ấm áp cùng câu nói “Tôi mời em một ly trà sữa nhé, trời lạnh rồi, em đừng ở trên đó, nói cho tôi biết em ở đâu được không? Tôi tới đón em xuống nhé, con gái ngồi chỗ lạnh như vậy không tốt cho sức khoẻ đâu.” mà cô bé đã chịu tiết lộ địa điểm cũng như danh tính cho cảnh sát. Khoảng 20 phút sau, cảnh sát đến hiện trường và đưa cô bé xuống lầu."
Làm tôi nghĩ đến những lời nói hiện nay, những sự đồng cảm trong cuộc sống. Chỉ một lời nói mà giúp cho một người có thể vì tự ti bởi ngoại hình, bởi hoàn cảnh sống trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Lời nói giống như một sợi dây thừng được thả xuống khi bạn rơi vào vực sâu, nếu nó không đủ dài và tốt để giúp bạn ở nơi đáy vực được thoát ra thì theo thời gian bạn sẽ tan biến trong hư không bởi sự tuyệt vọng.
Có những căn bệnh không tự nhiên sinh ra hay mất đi, nó phải trải qua một quá trình dài để hình thành. Và có một số bệnh án không nằm ngoài thể xác mà nó được tồn tại từ tận sâu trong đáy lòng của người mắc phải.
Đôi khi con người ta chỉ cầu mong có được một người lắng nghe, được an ủi sau những cố gắng dù không hoàn thiện chứ không phải những lời chua chát hay cay nghiệt.
Ví dụ như bạn bóc phải một miếng quýt không ngọt, đối với bạn nó thật sự tệ hại nhưng có bao giờ bạn nghĩ rằng đó là những gì duy nhất nó có rồi không? Bạn trách nó vì không ngọt ngào như bạn mong muốn nhưng nó có bao giờ được lựa chọn mùi vị mà mình mang đâu. Nếu được lựa chọn, ai cũng mong nhận được phần tốt thì phần xấu dành ai?
Tôi không biết cô bé ở câu chuyện trên đang gặp phải vấn đề gì nhưng tôi đâu đó có thể đồng cảm với áp lực của em, có lẽ nó đã quá khủng khiếp đến mức độ em phải tìm cách giải thoát như vậy. Nhưng may mắn thay, "lời nói" trong câu chuyện của em đã là dược, trong tức thì đã chữa lành được vết thương trong lòng em.
"Lời nói" là dược nhưng nó cũng là độc. Loại độc này không đoạt mạng con người ta trong tức khắc mà nó dần ăn mòn từ tận sâu trong tế bào. Để tôi kể bạn nghe về một số loại độc bởi "lời nói" nhé.
Có bao giờ, bạn cảm giác sợ hãi bởi tiếng ồn từ gia đình không?
Khi mà bản thân bạn không hiểu nguyên nhân xuất phát từ đâu nhưng những lời thô tục và đầy sát thương ấy mỗi ngày cứ truyền vào tai bạn, mỗi ngày một ít, dần dà bạn lại sợ cái cảm giác phải trở về nhà. Sợ hai chữ "gia đình", sợ những tiếng ồn xung quanh dù không cần biết nó có nội dung gì. Bạn sợ gặp mặt ba mẹ, sợ nơi đông người, sợ những mối quan hệ và sợ cả ánh sáng của một ngày mới. Đó cũng là lúc, bạn dần giết đi một phần linh hồn sống của mình. Một linh hồn mang đầy thương tích và độc tố.
Có bao giờ, bạn bị chính ba chữ "con người ta" áp bức không?
Khi mà những so sánh thiệt hơn luôn vây quanh bạn, những thành tích vượt trội tự khắc họa đay nghiến bạn. Ba chữ "con người ta" như một cái bóng đen khổng lồ bao trùm lấy ánh sáng của bạn, khiến thế giới thoáng chốc vì nó mà mất đi sự sống, mất đi ánh nhìn xa xăm. Thay vào đó là ủy khuất và mệt nhoài, những nỗ lực khó khăn để vươn mình ra khỏi cái bóng to lớn ấy.
Có bao giờ, bạn vì "giới tính không thuận theo tự nhiên" mà bị nhạo báng không?
Khi mà những quyết định và suy nghĩ của bạn bị khinh bỉ, những mạch cảm xúc bị chê cười chỉ bởi vì "giới tính không thuận theo tự nhiên". Vì số đông của đại chúng mà chúng ta phải thuận theo nó, những gì thuộc về phần thiểu số chẳng lẽ không được tồn tại hay sao? Hay bởi một nguyên do nào khác mà biến những giới tình ấy trở nên ghê tởm khi sống đúng với con người thật của mình, với những người họ yêu thương?
Tôi không hiểu và càng không biết vì sao cùng là con người nhưng lại đối xử với nhau như thế. Nếu lời tốt đẹp không thể thốt ra thì có thể ngừng hẳn sự quan tâm cơ mà. Hà cớ gì cứ phải dùng những mũi dao sắc nhọn của "lời nói" để cướp đi sinh mệnh của một người, cướp đi một linh hồn sống đang trú ngụ?
Có bao giờ, bạn gặp phải một loại độc bởi "lời nói" nào chưa?
Add new comment