MÌNH ĐÃ THOÁT KHỎI SỰ TIÊU CỰC
Có những ngày, sự tiêu cực như bóng tối âm thầm nuốt chửng, bóp nghẹt từng hơi thở của mình. Cảm giác ấy thật đáng sợ, nhưng cũng thật quen thuộc.
Mình khóc. Khóc thật to, thật lâu, để xé toang mọi uất ức đang nghẹn lại trong lồng ngực. Trong góc nhỏ yêu thích, mình để nước mắt tự do cuốn trôi hết thảy buồn đau, như cách để lòng nhẹ nhõm hơn.
Mình lắng nghe những giai điệu trầm buồn, để tâm hồn phiêu du theo từng nốt nhạc. Nhưng mình sớm nhận ra rằng, những điều này chỉ là giải pháp tạm thời, không thể chữa lành tận gốc. Những vết thương sâu trong tâm hồn vẫn còn đó, chỉ được che lấp bởi những lớp vải mỏng manh.

Sự cầu toàn – như một nhà tù vô hình – từng ám ảnh mình mỗi ngày. Nó khiến mình mệt mỏi, kiệt sức, và đôi khi, lạc lối. Nhưng rồi, mình học cách chấp nhận rằng: không hoàn hảo cũng là một phần của cuộc sống. Bản chất mình là một kẻ siêu cầu toàn, nhưng điều đó không có nghĩa mình phải để nó kiểm soát mọi thứ.
Mình tìm đến âm nhạc với tần số 432Hz – được gọi là tần số của vũ trụ. Âm thanh ấy không chỉ giúp mình thư giãn mà còn mang lại cảm giác đồng điệu kỳ lạ giữa cơ thể và tâm trí. Trong những giai điệu ấy, mình dần cảm nhận được sự hài hòa, như được ôm lấy bởi chính sự bình yên.

Mình tập thiền. Không cần quá cầu kỳ, chỉ một hũ nến thơm dịu nhẹ, làn khói mỏng từ gỗ trắc xanh (Palo Santo), và không gian yên tĩnh. Mùi hương ấy – vừa linh thiêng vừa hoang dã – giúp mình tập trung vào từng nhịp thở, từng cảm giác trong hiện tại. Khi mọi âm thanh lắng xuống, mình nghe thấy chính mình rõ hơn bao giờ hết.
Mình nhận ra rằng, yêu thương bản thân không chỉ là một lời nhắc nhở, mà là một hành trình dài. Một hành trình mà mình học cách chấp nhận những vết xước, đối diện với nỗi đau, và dần chữa lành bằng sự kiên nhẫn.
Unique✨Empathy✨Eternity
Hoa Hạ
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: MÌNH ĐÃ THOÁT KHỎI SỰ TIÊU CỰC
Add new comment