MỜI NGƯỜI MỘT CHÉN TRÀ NHÂN SINH
Vô tình vào một đêm đông giá rét, ta chợt nhìn lại mình với những đoạn kí ức bị ngắt quãng. Nhận ra đã mấy độ thu qua, đông tàn, mấy độ lá rụng hoa rơi, tôi đã lỡ bỏ qua vài mảnh hồn đẹp đẽ của những năm tháng ấy. Nhưng có lẽ, đó cũng là một bài học đáng quý mà nhân gian đã tài tình sắp đặt từ trước.
Tôi ở lúc này vẫn như tôi của lúc xưa, chỉ là bớt đi một phần nóng nảy, thêm một phần an tĩnh, bớt đi một phần ngoan cố, thêm một chút chấp nhận, quên đi vài chuyện đáng quên, nhớ thêm vài kỉ niệm đáng nhớ mà thôi. Người cũ vẫn nằm gọn ở một góc đâu đó, nhưng trái tim đã chẳng còn nhói đau khi nghĩ về. Chuyện cũ đã chẳng còn đem ra gặm nhấm, chỉ là thi thoảng thoáng chút cô đơn nuối tiếc khi bất giác nghĩ đến.
Khẽ hỏi lòng, vết thương ấy đã lành hẳn chưa? Đã ổn rồi, nhưng mỗi khi trái gió trở trời lại hơi đau một chút. Tôi khẽ ôm trái tim vào lòng mà thủ thỉ vài câu nói yêu thương. Thì ra, tình yêu bấy lâu đã đánh mất là đây!

Nhấp một ngụm trà, yêu mình hơn một chút, thương người hơn một đoạn. Thời gian có là gì đâu. Thoáng chốc đã qua mấy mùa lá rụng. Nhìn những cánh lá xanh của mùa hạ, chuyển vàng của thu rồi khô héo của mùa đông mà lòng này chợt nặng trĩu. Nếu có thể, giữ được thời gian ngưng lại vài giây, tôi muốn vẽ lên bức tranh xanh mơn mởn của mùa xuân, yêu thêm cái nắng mùa hạ, ngắm thêm vài chiếc lá đỏ rơi trước gió của mùa thu, ngắm sao sáng trên bầu trời trong đêm lạnh qua ô cửa sổ, thêm một chút, một chút nữa…
Đời còn bao nhiêu nữa để mà ghen ghét, để mà sân hận, để lại tiếc nuối,…? Mời bạn ngồi lại nơi đây, ngắm gió, thưởng trà, giữ cho mình một phần thanh đạm, thêm một chút an tĩnh, ấm áp và bình yên trong lòng, bạn nhé!
Add new comment