MỘT MÌNH EM VẪN ỔN

Trích dẫn hay - Những Ngón Tay Đan - MC: Bội Đan
A

Chủ đề: MỘT MÌNH EM VẪN ỔN

Sáng tác:

Em Một Mình Đủ Rồi (Sáng tác: Hạ Yên)

Đã có lúc em nghĩ, hay là mình sống độc thân cả đời. (Sáng tác: Mai Lộ Khiết)

Biên tập và dẫn: MC Bội Đan

Âm nhạc: Vinh Trần

Hình ảnh: Đại Mạch

 

Em Một Mình Đủ Rồi ( Sáng tác: Hạ Yên)

"Hãy để em một mình đi, vì em cần sự yên tĩnh"

Cô quay lưng lại với thực tại như vậy và rời xa mối tình đậm sâu nhưng chỉ toàn dối trá. Cô rời đi với niềm đau trong từng bó cơ và mạch máu, cô không khóc. Ừ đau thì đau nhưng sao phải khóc vì một kẻ chẳng ra gì chứ, anh ta có xứng với những hạt lệ quý giá ấy không.

Nội tâm cô đang chia ra hai phe, một bên là bắt cô phải mạnh mẽ chống lại thực tại này, còn nửa kia khuyên cô đừng tự giày vò mình nữa hãy tự giải thoát mình khỏi các khổ đau phải chịu đựng, cuộc chiến đi đến đoạn cao trào nhất từ lúc cô ở một mình trong phòng tối, dày vò cơ thể mình bằng rượu và những nỗi đau cô đang tự nguỵ tạo rằng là do cuộc sống này bắt cô phải như thế. Cứ lặng im trong không gian ấy, tiếng thút thít bắt đầu phá tan đi không gian tĩnh lặng, cô không còn sức để tự giày vò mình nữa cô để cho bản thân mình được khóc, sau bao khổ đau cô kìm nén lại thì giờ cô cũng đã vỡ oà. Đến cuối cùng chẳng bên nào thắng cả, vì cả hai đều đã đều xảy ra với cô, chỉ là cái nào trước cái nào sau mà thôi.

Cả đêm dài ấy rồi cũng trôi qua bằng cơn ngủ mê vì cô đã quá mệt mỏi với bản thân. Ừ thôi thế cũng tốt, vì ít ra cô có thể ngủ được sau cả tuần mất ngủ vì những chuyện đã xảy ra liên tục như thế. Chiếc cửa sổ trắng đón ánh nắng mai màu vàng nhạt, khẽ lay động hàng mi đen nhánh vẫn đang óng ánh hạt nước mắt còn đọng lại, lấp lánh và nhẹ nhàng. Cô khẽ nhíu mắt lại khiến giọt nước mắt cuối cùng khẽ lăn trên đôi gò má cao của mình, gương mặt thanh tú hôm nào giờ đang chuyển dần qua nét rắn rỏi mạnh mẽ, hàng mi mắt đã khơi dậy sự kiên định trong ánh mắt nâu sâu thẳm đang nhìn thẳng vào chiếc gương treo tường. Tự ngắm mình trong gương, cô nhận ra minh đã đau thương như thế nào và cần thay đổi mình ra sao.

A
📷: Sưu tầm

Makeup lên, chọn chiếc váy trắng thật lâu rồi không đụng đến vì quên rằng bản thân mình vẫn là một cô gái thanh tú và dịu dàng. Gương mặt cô dần giãn ra và bắt đầu nghiêm túc động viên mình phải tự mình vực dậy tâm hồn đã đổ nát hôm qua thành một con người mới, có lẽ sẽ không còn hay tươi cười như trước nhưng cũng không để bản thân cứng nhắc quá, có lẽ cũng không quá nhu nhược và dễ tin người nữa nhưng sẽ có chút êm đềm khi ngắm nhìn thế giới ngoài kia và khẽ mỉm cười thôi. Thôi thì cũng gọi tạm là cô trưởng thành thêm một lần nữa, trưởng thành sau đau thương chứ không phải trưởng thành theo nghĩa không còn trẻ con nữa. Ai mà tin được một cô gái bị cuộc sống này xô ngã bao lần liên tục như vậy lại có thể tự mình đứng lên để chống lại mọi thứ mà thực tại mang lại, vì tương lai đấy, vì cô là con gái đấy, và vì cô phải chứng mình bản thân không phải là một thân thể bị bỏ lại của xã hội này nữa. Phụ nữ hiện đại bây giờ dù có khóc cũng phải thật xinh đẹp, xinh đẹp trong mọi hoàn cảnh để chứng minh không chỉ tên khốn đã làm mình đau khổ mà còn cho cuộc sống đầy những điều tổn thương nhỏ bé này biết dù có ra sao thì chị đây vẫn là chị, xinh đẹp và kiên định.

Chiếc xe buýt quen thuộc dừng lại đón cô, từng bước đi lên và trong lòng đã có chút thảnh thơi, có vẻ vài năm rồi cô không đi xe buýt nữa, trước đây cô hay ngồi trên chuyến xe này đi hết một vòng thành phố cô sinh sống, ngồi cạnh cửa sổ để quan sát cách cuộc sống này vận hành. Đôi lúc cô thấy sự bất công của người dân nghèo vì bị những kẻ "bề trên" ức hiếp vì những chuyện đáng lẽ có thể giải quyết bằng đôi ba câu xin lỗi. Đôi lúc là những nụ cười thân thiện của người bán hàng rong vì hôm nay có thể về sớm với gia đình. Đôi lúc là quãng đường vắng lặng chỉ cón lại tiếng xào xạc của lá khô trước một cơn gió lớn bất thường của những ngày mưa cuối thu. Như lúc này đây, một cơn mưa bất chợt đổ xuống vội vã, lăn trên tấm kính cửa sổ, nhạt nhoà đi cảnh vật trước mặt cô nhưng trong lòng cô lại an nhiên và nhẹ nhàng đến lạ. Cả một không gian vắng lặng xung quanh cộng với sự vội vã của cơn mưa ngoài kia làm cô có cảm giác như dù rằng thế giới ngoài kia có bão tố ra sao thì trong lòng cô nếu có chút khoảng trống để tận hưởng những sự lặng im trong suy nghĩ thì cũng thấy được nó hạnh phúc và an yên ra sao. Cô bắt đầu cười, tuy là không thật sự vui như nhận được điều bất ngờ, chỉ mà một cái cười mỉm nhẹ nhàng nhưng nhìn vào thì ta thấy đôi gò má cao của cô bắt đầu ửng hồng lại rồi.
    Hạ Yên

https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/3887782394684389/

A
📷: Sưu tầm



 

 Đã Có Lúc Em Nghĩ, Hay Là Mình Sống Độc Thân Cả Đời ( Sáng tác: Mai Lộ Khiết)

Em thường hay hàn huyên với lũ bạn, rằng cuộc đời này sẽ em chẳng cần tới anh chàng nào đến bên cuộc sống của mình và khiến cho nó trở nên hạnh phúc. Vì em có thể tự tạo niềm vui, tự thấy ổn trong cuộc sống mình em làm chủ. Có thể quan điểm này sẽ làm ai đó khó chịu hoặc không đồng tình. Nhưng sau nhiều đổ vỡ, trái tim em đã trở nên nguội lạnh.

Thú thật, đã có lúc em ước được đắm chìm vào cái mật ngọt của tình yêu thêm một lần nữa. Em đã từng mường tượng ra khung cảnh khi mình yêu một ai đó sẽ ra sao.

Em không phải cô gái thích bám người suốt 24/7 hay bắt anh phải trả lời tin nhắn của em trong tích tắc. Vì em biết anh cũng cần có không gian riêng, cuộc sống của anh chẳng ít việc làm anh lo lắng, đương nhiên em sẽ không ngang ngược mà ép anh làm những điều vô lí được.

Em sẽ nói anh nghe rằng em thích những cái ôm ấm áp hơn cảm giác quấn quýt của nụ hôn đôi lứa. Nên em luôn muốn mình sẽ là người chủ động chạy tới ôm anh. Em sẽ vòng đôi bàn tay nhỏ ôm người em thương từ phía sau, muốn được chạm vào cơ thể anh lâu một chút, cái ôm nhẹ nhàng nhưng cũng đủ để vơi đi cảm giác nhớ nhung.

Hoặc những hôm chúng mình gặp nhau vào lúc trời đã tối muộn, em sẽ chạy lại ôm anh từ đằng trước, áp sát gò má lên bờ ngực còn nóng hổi ấy, rồi thì thầm hỏi nhỏ “Anh có nhớ em không?”. Muốn ôm anh thật lâu vì làm vậy cho em cảm giác an toàn và được chở che. Cũng như điều em muốn nói, rằng em thương chàng trai trước mặt rất nhiều.

Em còn muốn dẫn anh tới quán cafe mà em thường hay ngồi, nó cho em cảm giác bình yên và tử tế. Giống như cách chúng mình bên nhau, nhẹ nhàng và tôn trọng. Cả khu nông trại trồng dâu tây ở ngoại thành nữa, chỗ đó có dâu ngon lắm. Em sẽ dẫn anh tới cả chỗ đó nữa, anh có thích ăn dâu không?

Em đã tưởng tượng nhiều thứ và mong chờ cũng nhiều, tiếc là hiện thực cho em nhiều điều tồi tệ quá. Có lẽ, những câu chuyện tình yêu chẳng hợp với em.

Sau những đổ vỡ từ mấy cuộc tình trước, em nhận ra cuộc sống độc thân mới là thứ làm cho em thấy hạnh phúc. Em sẽ một mình ngắm nhìn cuộc sống, một mình đi xem phim, một mình tận hưởng những khoảnh khắc yên bình. An yên, tự do và tự tại. Em có một đời để trải nghiệm, để sống cho những điều em muốn, nên em sẽ học cách tự yêu lấy chính mình, thôi mong cầu mấy điều xa vời vợi. Hiện tại đối với em như vậy là đủ.

A
📷: Sưu tầm

Nếu sau này em có may mắn gặp được một chàng trai bằng lòng yêu thương em. Người cho em cảm giác an toàn, dịu dàng cũng thật tử tế thì nhất định em sẽ trân trọng anh ấy như cái cách anh đã dành tình cảm cho cuộc tình này.

Em sẽ sống hết mình cho khoảng thời gian này, sẽ tận hưởng những dư vị mà cuộc sống ban tặng. Hẹn gặp lại anh vào một mai gió dịu nhẹ, một mai khi trái tim em ấm áp trở lại, một mai em có thể dũng cảm yêu thêm một lần nữa.
    Mai Lộ Khiết.
https://www.facebook.com/groups/nhungngontaydan0808/permalink/4106793252783301/

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.