MỘT MÌNH THU ... ĐÔI KHI
Từ thơ tình trò chuyện với tình thơ
Chủ đề: MỘT MÌNH THU ... ĐÔI KHI
Tác giả: Bình Nguyên Trang
Biên tập và dẫn: MC Thanh An
Âm nhạc: Vinh Trần
Hình ảnh: Hải Vân
MỘT MÌNH THU
Thinh lặng như cả địa cầu đang ngủ
Đường bặt xe phố vắng hơi người
Đàn kiến nhỏ truyền tin gì rất khẽ
Vài nhánh hoa thiền dưới đám lá chơi vơi
Thu đã đến một mình yên ả
Không gian quạnh hiu thả xuống một lời mời
Tôi ngồi đấy nhập vào tiếng thở
Thế gian nhìn tôi cặp mắt khép hờ
Thinh lặng quá ngỡ một ngàn đau đớn
Trên bản tin hôm qua mất dấu sớm mai này
Người đã vắng, người còn say ngủ
Hay người buồn lặng lẽ ngón tay
Người khóc vùi trong đêm, người như mây buổi sáng
Tất cả chìm trong im lặng thu vàng
Tôi bỗng thấy đời không cần lao xao nhiều quá
Cây trổ hoa trong gió ẩn tàng
Căn nhà nhỏ soi mình trên phố nhỏ
Trong vô ngôn màu nắng huy hoàng
Chúng ta ở đây hay vẫn trên đường
Thương đau trên vai cần cho cuộc lớn lên, cần cho hạnh phúc
Chúng ta còn đi vì bến bờ kia còn giao ước
Hoạn nạn hôm nay rồi cũng xa vời
Như sự sống này vẫn mãi tinh khôi
Phủ đầy thế gian không cần được gọi tên
Như bình minh ngập tràn thương mến
Như dáng ai ngồi lặng thinh, như màu thu đến
Trên áo vàng phai muôn vạn kiếp người.

TRÊN CON ĐƯỜNG MÙA THU
Trên con đường mùa thu vàng rực lá
Một người lang thang vừa đi vừa hát
Tóc ướp gió mây ngàn
Những thanh âm vọng từ nghìn trùng xa tới
Điệp khúc ngân trong đất nâu trầm
Phố phường trôi như cơn mơ, vài bóng người đi trong ảo ảnh
Những ngôi nhà đèn giăng giăng, những quán hàng mùi rượu bia gọi mời cơn đói
Những thoả mãn phù du những vui buồn chật chội
Người ta viết tên mình trên những cột đèn đường và đợi
Tín hiệu màu xanh
căn cước màu xanh
để bước vào vương quốc hy vọng
Ai đó đã kéo băng rôn quảng cáo thiên đường
Họ bỏ mặc mùa thu đang đứng ngoài thềm
Và một người đang chơi cùng đám lá vàng
Hát những lời như rễ cây lan trong lòng đất
Bài hát về loài chim đã bay chân trời khác
Về bình yên đã khô cạn tim người
Về tháng ngày đã chết trong vội vàng, trong cuồng say đi mà không tới
Về những đoá hoa đã mất dấu môi cười
Về con thuyền đã chìm bờ tham đắm
Nơi đáy sông mờ mịt chào mời
Bài hát như sương bay, như hương nhài lẩn khuất trong dịu dàng đêm tối
Bài hát như mưa rơi, như quả chín rụng xuống vườn, như mắt ai vời vợi
Bài hát như vút từ biển sâu, rớt từ núi cao, từ đại ngàn vọng tới
Mùa thu đẫm những con đường
Những phong thư đẫm màu của lá
Dội vàng thế gian chờ đợi
Một kẻ rong chơi tắm gội đời mình
Trong bài hát con người bỏ lại
Một kẻ rong chơi cuối trời đi mãi
Cùng mùa thu tàn úa trên vai...

ĐÔI KHI
muốn làm chiếc lá
thả mình vào sông
tan
trong mênh mông biển cả
muốn làm cánh hoa
ngả xuống chiều
lặng im một mùi hương
se sẽ nhớ
đôi khi
em muốn chết như mùa thu
gom những ngày rực rỡ
gửi người em yêu
bờ vai anh thiên đường xứ sở
đôi khi quá buồn không biết vì sao
em muốn khóc khi nắng chiều dần tắt
mặt trời ngủ dưới lòng sông trái tim em vắng lặng
tàn đêm khắc khoải tên người
đôi khi muốn làm giọt sương
sáng mai sống đời ngọn cỏ
xanh lời yêu anh nói hôm nào
còn nồng nàn trong gió.....
Add new comment