NGÀY BÌNH THƯỜNG
Sáng nay, khi ánh bình minh lừa ló dạng, chỉ khoảng chừng đâu đó 5h30 phút hơn, bầu trời đã sáng trưng. Mình quyết định bước ra ngoài, để đôi chân dẫn lối qua con đường ở quê nhà quen thuộc. Gió nhẹ thoảng qua, và bầu không khí vô cùng trong lành, khiến mình nhẹ bẫng. Mỗi bước đi là một nhịp thở, một cách để thả lỏng tâm trí. Con đường nhỏ quanh khu dân cư trải dài, với những tán cây vươn mình đón nắng sớm, và cả tiếng chim líu lo trên cành như một bản nhạc êm đềm.
Trong lúc bước đi, tâm trí mình lại trôi về những nghĩ suy quen thuộc. Điểm số trên bảng xếp hạng, rồi cân nặng - những con số ấy đôi khi làm mình tự ti. Những lo toan về gia đình cũng len lỏi, như một bài toán chưa tìm ra lời giải. Có lúc mình tự hỏi, liệu mình đã làm đủ chưa, liệu mọi thứ có ổn không, hay mình đang đi sai hướng giữa dòng đời hối hả này? Những câu hỏi ấy cứ day dứt mãi, đôi khi nặng trĩu, đôi khi chỉ là một thoáng bâng khuâng. Nhưng rồi, khi ánh nắng chiếu qua kẽ lá, chiếu thẳng vào mặt mình, như một lời nhắc nhở dịu dàng. Mình dừng lại, hít thở sâu, để gió cuốn đi những âu lo, để lòng lắng lại và có mặt trọn vẹn ở đó cùng với những xúc cảm...

Và rồi chiều nay, nhẹ nhàng lướt qua những tấm ảnh, mình bắt gặp được một câu này rất hay: "Life is full of ups and downs. Without a down, it means nothing". Đúng vậy nhỉ, những ngày khó khăn, những phút giây tự vấn, chẳng phải là một phần làm nên ý nghĩa của cuộc sống sao? Nếu không có những lúc "xuống", làm sao ta biết trân trọng những lúc "lên"? Những bước chân chậm rãi trên con đường này, như một lời thì thầm rằng, mọi thứ đều có lý do, chỉ cần mình kiên nhẫn bước tiếp.
Có lẽ, những bộn bề lo toan thì ai mà chẳng có ha. Nhưng đôi khi, nó cũng cần những khoảng lặng, những suy tư, không cần phải giải đáp ngay lập tức. Chỉ cần giữ bình tâm, để những bước chân nhẹ nhàng dẫn lối, để lòng mình rộng mở đón nhận.

Tháng 8 đã đến, và mình hi vọng rằng những tháng ngày kế tiếp sẽ mang đến một điều gì đó tươi sáng, hoặc chỉ là một tia hi vọng nhỏ nhoi. Những lo âu hay vương vấn, nó vẫn còn ở đó, nhưng bớt đi phần nào gánh nặng, là một phần của chặng hành trình mình đang bước tiếp mỗi ngày.
Từ góc nhà của rùa nhỏ, mình chúc bạn một ngày bình an, nơi những bước đi nhẹ nhàng giúp tâm hồn tìm thấy bình yên, và cũng là nơi bạn học được cách yêu cả những lúc thăng trầm, để rồi càng trân quý hơn những lúc vươn cao🍀
LittleTurtlesHome
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: NGÀY BÌNH THƯỜNG
Add new comment