NGƯỜI CŨ CÒN THƯƠNG

Sáng tác: Trần Hiền - Những Ngón Tay Đan
📸: Hồ Duy Đăng


Đêm buông xuống. Những cánh chim vội vã tìm về tổ, gió bay lạo xạo trên tầng không. Giữa miền sơn cước, đường vắng lặng tiếng người qua, suối róc rách nép mình vào lèn đá. Chỉ mình ta cúi mặt nhìn bóng núi chập chờn giữa muôn ngàn sợi mây huyền vợi. Đếm từng bước chân qua. Đếm từng tháng năm thanh xuân khẽ khàng từ giã trên mỗi tờ lịch mỏng. Bước qua. Rồi vội xa.

Ta nhớ Người. Nhớ những đêm thinh lặng dưới gốc hoa sữa trên bất kỳ con đường nào ta qua nơi nội thành Huế. Nhớ ánh đèn đường vàng vọt, hương hoa sữa tháng bảy chưa vội nồng, chỉ vẩn vơ chút hương hư hao trong bóng gió. Những bước chân ta bước trong mông lung mùa hạ năm ấy, chỉ bởi nghe loáng thoáng người cũng đang ở đâu đó nơi đất kinh kỳ cố đô. Dưới bầu trời đầy sao năm ấy, Người có bất giác nhìn lên bầu trời?

Ta thương Người. Thương hơn cả tôn nghiêm ta vốn muốn giữ cho mình. Vì Người mà cười, vì người mà khóc. Vì người mà yếu đuối, mà điên cuồng, mà thinh lặng. Ta thương người đến thế, là người không hiểu hay cố tình không hiểu. Người giận hờn, người trách ta hèn nhát, người mệt mỏi. Ta đành buông, ta phải buông.

Mười năm sau khi ta kết hôn, Người cũng kết hôn. Những năm tháng ấy, chúng ta nắn nót cho nhau thành người tinh tế, rồi để giành sự tinh tế ấy cho người đến sau.

Người nhớ ta. Cách xa hàng ngàn cây số, ngày sinh nhật ta người vẫn lặng lẽ ngồi xe về. Uống với ta cốc cà phê, lái xe cùng ta trong thênh thang gió, không nói gì và rời đi.

Người thương ta. Ta làm gì tổn hại cho bản thân, người sẽ giận. Người mệt mỏi bao nhiêu ta đều không biết, chỉ được nghe người ta kể sau khi ta đã theo chồng. Là vì tự tôn của ta lớn, hay vì tôn nghiêm của người sâu.

Năm ấy, ta rời thị thành lên non. Chỉ toàn cây rừng và đá suối. Lặng lẽ giấu người trong buồng tim, đêm về lại đem ra nhớ. Ta sống cuộc đời của ta. Người đi con đường của người. Lặng im trong nhau.

📸: Dương Hòa Nhu
   📸: Dương Hòa Nhu


Năm ấy, ta yêu rồi cưới, nhanh như chớp mắt, ta cõng lên vai ta trách nhiệm về một người con trai bất hạnh, ta nghĩ mình cao thượng và nhân ái. Ta đem hạnh phúc đến cho chồng.

Ngày ta cưới, cách xa ngàn cây số, người gặp tai nạn lớn, nằm viện cả năm ròng. Người từ bỏ vất vả lập thân như khi trẻ ta từng nói. Người về lại vinh hoa, danh tôn sư nghiệp. Người bước đi, thẳng tắp đường công danh. Ta quên mất, người vốn danh gia vọng tộc, phượng hoàng vạch đích.

Ta từ sách vở đến chốn bùn nâu, cơ cực lầm lũi. Ta không còn thư sinh bên cốc cà phê thành nội, không còn ngẩn ngơ trong tà áo trắng đọc những dòng tin nhắn của người. Tay ta chai sạn, chân ta nứt nẻ, lòng ta chật chội.

Hai mươi năm. Người kết hôn. Ta cũng ăn mừng đám cưới bạc. Có lẽ người sẽ làm cha trong năm tới. Ta thì đã là mẹ hai con.

Lần gặp lại sau mười lăm năm có lẻ, người còn giận, ta còn đau. Một vài hờn trách vòng quanh, mơ hồ, hư thực. Rồi người Block ta, chặn cuộc gọi tin nhắn. Dù ta chưa hề nói gì khác ngoài tình bạn. Là tại ta. Hay tại người?

Mười lăm năm, ta chưa từng cần gì ở người ngoài tình bạn.
Mười lăm năm, người chưa từng cần gì ở ta, ngoài tình bạn.

Sao người giận ta?

Để mỗi đêm sau ánh đèn đường vàng vọt, thinh vắng những bụi bặm ồn ào, ta lại nhớ người.
Những ngày năm ấy, ta đau lòng lắm.

Người có từng, đau lòng vì ta không?

 

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.