NGƯỜI LẠ CŨNG CHỈ LÀ NGƯỜI LẠ MÀ THÔI
Chủ đề: NGƯỜI LẠ CŨNG CHỈ LÀ NGƯỜI LẠ MÀ THÔI
Bài viết:
1. Người lạ nơi ngã tư đường (Bodhi)
2. Người lạ thôi đừng trót vấn vương nhau (Phạm Thúy Loan)
Biên tập và dẫn: MC Bội Đan
Âm nhạc: Vinh Trần
Hình ảnh: Hải Vân
NGƯỜI LẠ NƠI NGÃ TƯ ĐƯỜNG
“Sự tình cờ vô tình tạo nên định mệnh, còn có dũng cảm đón nhận định mệnh đó hay không đều phụ thuộc vào mỗi chúng ta…”
Cảm giác thích một người là như thế nào nhỉ? Có lẽ chỉ đơn giản bạn thấy vui khi nhìn thấy họ mỗi ngày.
Tôi thích em, cô gái lạ. Ngày ngày tôi đều đứng ở đó, nơi ngã tư đường đông người qua lại. Thật ra không phải cả ngày tôi chỉ đứng đó, cũng có lúc chạy đi đó đi đây tuần tra quanh khu vực mà đội quản lý, nói thẳng ra tôi là một anh cảnh sát giao thông. Lần đầu tôi thấy em là một buổi sáng đẹp trời khi mà người người hối hả qua đường, em không ngoại lệ. Áo trắng tinh khôi vụt lướt qua tôi, em không quá đặc biệt nhưng đủ để tôi chú ý thấy. Cô gái mảnh mai, khuôn miệng thỉnh thoảng lại lẩm bẩm hệt như vừa đi vừa hát rồi khe khẽ cười dù chỉ ở xa xa nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy. Như một thói quen, hàng ngày vào lúc tám giờ kém năm sáng và năm rưỡi chiều tôi đều hướng ánh mắt tới vạch chờ đèn giao thông của ngã tư nơi em hay đứng chỉ để thấy một bóng hình.
Đông qua xuân đến hạ về, thật may em vẫn đều đều đi qua nơi này, chính tỏ đây là con đường quen thuộc của em. Ngày hôm nay em vẫn đứng đó, dưới cột đèn báo hiệu dành cho người tham gia giao thông và tôi vẫn đứng giữa ngã tư đường, em đang lẩm bẩm gì đó, mắt chăm chú ngước nhìn đèn báo giao thông. Tôi nhìn em.
Chắc em sẽ chẳng biết có một chàng trai hàng ngày vẫn đợi chỉ để nhìn em đâu cô gái nhỉ? Thật buồn cười, chỉ cần thấy em hàng ngày tôi đều cảm thấy vui lạ, nếu như ngày nào vô tình không được nhìn em tự nhiên trong lòng bứt rứt không yên, cảm giác hụt hẫng như thiếu đi một cái gì đó, em giống như một loại vitamin ấy cô gái ạ.
Tôi đã từng nghĩ, nếu như bây giờ mình cứ mạnh dạn bước đến bắt chuyện với em ấy thì sẽ không sao đâu nhỉ? Hay cứ vẫy em ấy lại kiểm tra hành chính cũng sẽ chẳng có vấn đề gì? Nhưng lạ thay tôi lại chẳng đủ can đảm để lại gần, cái cảm giác sợ nếu bị phát giác ra mình thích họ rồi bị từ chối nó thế nào ấy, rồi lỡ rủi như em ấy không thích tôi mà đổi đường đi khác thì sẽ rất buồn đúng không?…
Cảm giác thích một người là như thế nào nhỉ? Có lẽ chỉ đơn giản bạn thấy vui khi nhìn thấy họ.

…
Hai năm nay tôi đều chỉ đi một con đường mặc dù từ nhà đến công ty có đến vài đường đi mà không hề bị tắc, nhưng chẳng hiểu thế nào tôi lại chỉ thích đi con đường cứ mới mở mắt ra đã tắc lòi từ ngõ, nói ra thì thật buồn cười. Tôi thích đi qua nó chỉ vì ở nơi ngã tư đèn xanh đỏ có một người hàng ngày vẫn đứng đó và tôi thích nhìn thấy anh ấy, chúng tôi không quen nhau, chúng tôi là hai người hoàn toàn xa lạ.
Tôi thích dáng người cao cao trong bộ cảnh phục ấy, tôi thích dáng anh cần mẫn điều khiển giao thông mỗi lần tắc đường, thích khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu và đôi mắt sáng có chút lạnh lùng ấy. Anh chưa bao giờ cười thì phải, mỗi lần đi qua tôi đều lẩm nhẩm hát theo lời một bài hát, nhưng vừa thấy bóng anh liền mỉm cười, tôi không hiểu bản thân sao lại thế, nhưng mỗi ngày đều được thấy bóng dáng của anh lại khiến tôi thấy vui một cách lạ thường.
Nói không phải mê tín nhưng tôi có thể nhận ra anh trong cả mấy người luân phiên nhau đứng chốt ở ngã tư đó dù họ có đeo khẩu trang hay quay lưng lại. Anh không giống họ, ở anh có cái gì đó thu hút ánh mắt của tôi một cách lạ thường. Hoặc có thể là do tôi vốn chỉ nhìn mỗi anh, nhìn nhiều đến thành quen mắt.
Có vài lần khi qua đường nhưng vì bên ngược chiều quá đông mà chẳng thể qua được, anh điều khiển giao thông còn tôi đứng ngay sau lưng anh, thật muốn nhích bánh xe thêm một chút nữa để nhìn thấy khuôn mặt anh thật gần nhưng vẫn không thể bước qua ranh giới phía trên cánh tay anh đang dang ra để ngăn những người tham gia giao thông vượt lên trước vậy là tôi lại bỏ lỡ một cơ hội gần anh.
Chắc anh sẽ chẳng biết là có người luôn đứng dưới cột đèn báo nhìn anh đâu nhỉ? Chắc anh cũng sẽ chẳng biết rằng có một cô gái ngốc thầm thích anh là tôi đâu nhỉ?
Tôi lại chẳng đủ can đảm mà phi ra giữa đường để đứng trước mặt anh gây sự chú ý, với anh tôi chỉ là người xa lạ, chỉ như bao người dân lương thiện đang tham gia giao thông khác thôi nhỉ?
Đã có đôi lần tôi nghĩ, nếu đèn chưa xanh cứ vậy mà phi ra có khi bị anh tóm lại có thể gây được sự chú ý với anh, nhưng mưu hèn kế bẩn này e là không được. Tôi không phải tuýp con gái bạo dạn như thế, bị cả một đường người nhìn vào chỉ trỏ nói mình vô ý thức thật sự xấu hổ thay. Tôi làm không được.
Thật buồn cười khi lâu vậy mà tôi vẫn cứ thích anh, vẫn cứ thích được nhìn thấy anh như thế mặc dù anh chẳng hề biết đến sự tồn tại của mình… Có khi không cần ai biết, tôi cứ giữ những cảm xúc về anh cho riêng mình…
Bodhi

-------------------
NGƯỜI LẠ THÔI, ĐỪNG TRÓT VẤN VƯƠNG NHAU!
Trên con phố nhỏ tôi lạc bước lang thang ngắm nhìn cảnh vật. Chợt suy nghĩ vẩn vơ về câu chuyện của một người bạn. Cô ấy chỉ là bạn bình thường, không quá thân đối với tôi.
Cô ấy kể về một câu chuyện tình chớm nở trên phố đông người. Cô nói: " Tớ và anh ấy quen nhau cũng là duyên, nhưng lại chậm một bước, lỡ mất một người tốt như vậy ". Chiều hôm ấy, Sài Gòn đổ cơn mưa lất phất cô ngồi một mình trong quán cà phê sách. Tay nâng tách cà phê đen khuấy tan những dòng suy tư. Cô vốn là người yêu chủ nghĩa hoàn hảo, khao khát tình yêu đẹp như trong phim. Và rồi hôm ấy, họ đã tìm thấy nhau. Anh, chàng kỹ sư tinh tế tâm lý trong cách ăn nói, khéo léo lấy mất trái tim của cô. Cô đã bị choáng ngợp bởi con người của anh, quá hoàn hảo, đẹp đẽ nhiều khi cô tự hỏi mình liệu có xứng với anh hay không? Họ bên nhau cùng trò chuyện tâm tình, một người đang kiếm tìm yêu thương gặp một người đúng ý của mình. Thực sự rất xứng đôi một cái kết đẹp cho một mối quan hệ dài lâu. Đúng. Họ rất đẹp đôi, chỉ là đến sai thời điểm. Từ đằng sau một cô gái trẻ ăn mặc gợi cảm bước lại, anh chàng liền tỏ ra lúng túng, không biết giải thích thế nào? Vội quay lưng tay trong tay với cô gái ăn mặc hở hang kia. Hóa ra họ mới chính là một đôi tuyệt đẹp. Cô bạn của tôi vốn không ưa gì kiểu quần áo hở hang, hở lưng bụng. Cô ấy chỉ thích những bộ quần áo len kín cổ tay chân, chút nữ tính nhẹ nhàng thanh thoát.
Nghe xong câu chuyện của cô ấy khiến tôi cảm thấy rất thương. Thương bởi chuyện tình cảm của cô chẳng mấy khi suôn sẻ, thuận lợi. Duyên phận lỡ làng, tình tan như bọt biển. Trả lại cô bao cay đắng, bi lụy của một cô gái trẻ, mới học tập yêu đương. Người lạ qua đường, mãi không với tới xa tầm tay. Mây bay cao, đuổi mãi tận chân trời. Người lạ thôi, đừng trót vấn vương nhau!

Kẻ đào hoa muốn được nhiều hơn! Nên không tiếc làm em đau. Em đau là do tự mình mơ tưởng. Một hạnh phúc mờ ảo trong giấc mơ phim ảnh. Em ơi, đời thực không là phim ảnh, chẳng thể quay lại tua ngược trở lại. Dù em cố chấp không muốn nghe tôi vẫn phải nói. Nói đến khi nào em tự học cách yêu bản thân trước, sau đó mới học cách yêu người ta. Em đem hết tình yêu trao tay kẻ khác, lại quên dành cho mình chút tình yêu chính mình. Đừng để kẻ xấu xa giết chết tâm hồn em.
Tôi bước xa xăm trong cơn mưa đổ, nhìn người ta nắm tay kề bên nhau. Hạnh phúc ở đây hay phương nào?
Phạm Thúy Loan
Add new comment