NHỮNG CÁNH THƯ KHÔNG GỬI

Trích dẫn hay - Biên tập và dẫn: MC Liên Tịch
T

Chủ đề: NHỮNG CÁNH THƯ KHÔNG GỬI

1. Thư cho anh (Trần Hạ Vi)

2. Gửi em! Cô gái anh thương (Diệu Phan)

Biên tập và đọc: MC Liên Tịch

Âm nhạc: Vinh Trần

Hình ảnh: Đại Mạch

 

 

 

THƯ CHO ANH

Trần Hạ Vi
 

Ngày 20 tháng 7 năm 20xx

Anh à!
Từ ngày xa anh, em đã làm một số việc. Em cứ cảm thấy em có trách nhiệm phải báo cáo với anh, nhưng tất nhiên là không mỗi ngày như trước đây nữa, mà gom lại báo cáo tổng kết một lần.

Cái ví anh cho em, em rất thích, nhưng đã cất đi. Ngày thứ hai kể từ khi anh nói chia tay em, em đem cái ví cũ màu đỏ đậm ra xài, cất cái ví màu hồng phấn ấy vào một cái hộp đẹp. Có thể, khi có thời gian, em sẽ chọn mua một cái ví mới, hoặc giả, em sẽ dùng nó khi nào em có thể quên hẳn được anh khi nhìn thấy nó. Mối tình màu hồng của em. Nhưng mà, màu hồng, phai nhanh, anh nhỉ!

Những cái khăn của anh tặng, em đã cất vào góc tủ. Có thể, mùa thu này, mùa đông này, em sẽ dùng lại chúng. Nếu lúc đó, em đã quên được anh. Còn không thì chúng sẽ nằm vào cái hộp chung với chiếc ví. Hôm qua em đi thăm viện bảo tàng “Anne of Green Gables” ở PEI, em nghe người ta kể về một cô gái khi lấy chồng mà anh chồng không xuất hiện vào lễ cưới, cô đã cất áo cưới của mình và những vật dụng dành cho đám cưới vào một cái hòm màu xanh, khóa lại, và bỏ đi 40 năm, không trở lại vùng đất đó nữa. Không ai mở khóa cái hòm đó cả, mãi cho đến sau này, họ xây dựng bảo tàng, và đã mở khóa cái hòm, trưng bày những hiện vật đó cho mọi người xem. Người ta làm như vậy vì cô L.M. Montgomery, người có quan hệ thân thiết với cô gái ấy, là một tác giả nổi tiếng, đã ghi lại câu chuyện đó trong một quyển tiểu thuyết. Cái hộp của em, có khi nào, sau này, cũng được ai đó đến nhìn ngắm không anh?

Những quyển sách anh gửi cho em, anh gửi cho em tổng cộng bốn quyển sách, đa phần đều dày, chỉ có một quyển mỏng nhất. Em đã đọc xong quyển sách mỏng, còn những quyển kia em chỉ mới đọc lam nham. Em vẫn giữ chúng trên một góc cao của giá sách, tuy là, em sẽ không dám động đến chúng, cho đến khi cái tên tác giả không còn làm tâm tư em xao động, không còn làm cho em khóc ngất nữa. Em đang nghĩ, em sẽ không cho chúng vào cái hộp, đơn giản, vì cái hộp nhỏ quá!

Những chiếc phong bì đựng sách anh đã gửi cho em, em vẫn còn giữ chúng đầy đủ. Cho dù có một số, chữ viết trên đó không phải chữ của anh, chỉ của một cô phụ tá nào đó, được nhiệm vụ đi gửi thư giúp anh vào những ngày bận rộn nào đó. Có những phong bì là chữ của anh, chữ đẹp, nhưng khi anh viết tháo thì giống như chữ bác sĩ anh ạ, em không đọc được. Nhưng em vẫn giữ, vì em có thói quen giữ đồ đạc.

 

S
📷: Sưu tầm


Em có tiến bộ nhiều rồi. Em đã không khóc nữa. Không khóc khi nghĩ về anh. Khi nghĩ về những ngày đã qua. Khi nghĩ về những giờ phút chờ đợi tin nhắn của anh, khóc cười cùng anh, đi ‘đánh nhau’ cùng anh, trêu đùa với anh. Đôi khi em nghe mắt cay cay, nhưng mỗi tuần em khóc một lần vào cuối tuần thôi, không mỗi ngày như trước đây. Như vậy, anh phải khen em, đã mạnh mẽ lên nhiều rồi, đã tiến bộ lên nhiều rồi. Như anh nói, mỗi ngày, ráng lên một chút, rồi sẽ mạnh hơn.

Đọc đến đây, anh đừng nghĩ là em đang trách anh. Em không trách anh gì cả. Em hiểu anh. Và nếu em phải chọn lựa, em cũng sẽ chọn lựa y chang anh thôi. Có lẽ có một điều duy nhất em trách anh là em gửi tin nhắn mà anh phải chờ 6 ngày sau mới đọc. Em không níu kéo, em không khóc lóc để anh quay về đâu. Em tôn trọng anh và tôn trọng quyết định của anh mà. Chúng ta đã giận nhau bao nhiêu lần, toàn là em giận và đòi ra đi, nhưng anh năn nỉ thì em lại mềm lòng. Nhưng em làm sao dám năn nỉ để anh mềm lòng được. Nên, anh ra đi thì cứ ra đi, đừng nghĩ gì đến em. Dù em khóc, dù em vật vã, cuối cùng em vẫn sẽ ổn. Em là “người sống sót” mà, em sẽ sống trong mọi tình huống, đừng bận lòng về em.

Em nghĩ anh cũng không rảnh mà bận lòng về em đâu. Em thấy anh trở lại những sinh hoạt của anh, điều độ, bình thường. Em thì không được như vậy. Em nghĩ em sẽ ngừng viết thơ. Chúng ta quen nhau từ thơ, anh đã là nguồn cảm hứng cho rất nhiều thơ của em, em cũng rất thích những bài thơ của anh, dù chẳng có bài nào dành cho em cả. Vì vậy, bây giờ, đọc thơ, viết thơ, lại làm em nhớ đến anh, lại làm em rưng rưng lệ, mà em phải làm việc, em phải viết báo, em phải dọn dẹp nhà. Em lại vừa hủy hẹn với hai cô dọn nhà ngày hôm qua, vì họ lấy lý do dịch COVID-19 để lên giá, trong khi họ quảng cáo giá rất rẻ trên mạng kjiji. Em thì không chịu được sự lừa dối trắng trợn ấy. Nên em không thể làm thơ, em phải dọn nhà, anh ạ.

Lá thư này em viết trên máy tính. Em viết đến đây cũng được gần 1,000 chữ rồi. Thương nhớ cho anh em cũng đã gửi theo 1,000 con chữ này. Có lẽ, còn lâu lắm, em mới viết thư nữa cho anh. Anh mau quên em anh nhé! Như vậy, anh sẽ nhanh chóng quen người khác hơn, và không cần phải day dứt về những gì chúng ta đã nói với nhau, những gì anh đã làm, những gì em đã làm.

Và biết đâu, có thể, sau này, khi em đã thực sự quên hết câu chuyện này, chúng ta, có thể bắt đầu làm bạn của nhau, như những con người chưa biết gì về nhau. Mà hình như, em đã mơ mơ hồ hồ bắt đầu quên rồi. Anh phải chúc em làm tốt hơn, anh nhé!

Mong anh nhiều sức khỏe và an bình.
Em
   Trần Hạ Vi

S
📷: Sưu tầm

-------------------

Gửi em...!
Cô gái anh thương


Anh rất rõ một điều rằng sẽ rất khó để em mở lòng đón nhận một cuộc tình để đặt trọn yêu tin, cũng rất khó quên đi vết thương của quá khứ thế nên cuộc đời đã khiến em trở nên bất cần cố chấp.
Nhưng khi tình yêu đã chớm nở thì xin em đừng đem quá khứ vùi chôn ấy đặt lên vai anh bằng một vài cuộc hò hẹn chóng chếnh, đừng khoả lấp những việc mình làm bằng một câu chuyện kể và xin đừng thử thách tình yêu bằng lòng tự tôn.
Lời anh đã từng nói, việc anh đã từng làm và ngày ngày vẫn cố gắng hiện thực cho đến tận phút này anh vẫn chưa một lần quên.
Nhưng em ạ, tình yêu sẽ được nuôi lớn bằng cả hai trái tim cùng thấu hiểu, sẽ lớn dần bằng những gian khó cho cả hai. Nó không thể lớn lên từ một phía, không thể bằng sự bất cần mãi thế đâu em.

Cuộc đời... có lẽ hạnh phúc đến trước thì nước mắt sẽ theo sau.
Người ta luôn nói với anh rằng, "cuộc đời rồi có lúc sẽ kết thúc những câu chuyện buồn, như đêm với ngày vậy, đêm có dài lê thê đến mấy thì rồi cũng đến lúc hừng đông"... nhưng người ta nào biết được hừng đông nắng lên thì cũng sẽ đến lúc hoàng hôn buông mình chờ đêm lại đến...!

Cuộc đời đã đặt vào anh một mối tình không trọn vẹn, đặt vào em những chông chênh nặng gánh tương lai, tạo nên hai con người chúng ta, gặp nhau tìm thấy sự đồng điệu...
Nhưng cuộc đời đâu thể lặng yên như mặt hồ không có sóng. Thế nên đã ấn vào tay anh một chút gì đó thâm trầm nghi ngại, ấn vào tay em một chút nghiêng ngã gian khó nơi thử thách.. để rồi cuộc tình chúng ta trở nên thi vị dần cách xa.

Yêu thương của em trở nên dửng dưng để mà nhớ...
Yêu thương của anh trở nên chập chờn không dám đối diện chỉ dám nhìn theo từ phía sau...
Có lẽ rằng, kể từ ấy cuộc đời đã ấn vào tay chúng ta một khoảng cách vô hình...!

S
📷: Sưu tầm


Anh không hối tiếc cho mối duyên này vì nơi ấy, góc phố ấy đã từng có em
Người luôn là điều hạnh phúc mỗi khi anh nghĩ về... Chỉ có điều, hạnh phúc của chúng ta giờ có lẽ chỉ còn là hoài niệm trong tâm tưởng.

Nếu mãi về sau này... em đừng bất cần cố chấp mà hoang phí đi những tình cảm người dành cho em, cũng đừng vì một quá khứ không vui mà có thể bất chấp ôm lấy bất kì thứ tình cảm nào. Vì rồi một ngày bàn tay em sẽ không thể trọn vẹn ôm tất cả, em sẽ lại trắng tay...!

          _______________

Hôm nay anh lại nhớ về em, lại nghĩ về giấc mơ của chúng ta, nghĩ về việc anh đang hiện thực nhưng cho đến cuối cùng vẫn chỉ một mình anh bước... nó thật mơ hồ và đáng thương...!
    Diệu Phan

Add new comment

Plain text

  • No HTML tags allowed.
  • Lines and paragraphs break automatically.
  • Web page addresses and email addresses turn into links automatically.
CAPTCHA
This question is for testing whether or not you are a human visitor and to prevent automated spam submissions.