NHỮNG CHIẾC HŨ ĐỰNG THỜI GIAN
#Tay_Đan_Mùa_Về
Chủ đề: Tiếng thời gian
Mẹ gọi đó là kho báu
Con gọi chúng là những chiếc hũ đựng thời gian
Đấy là lọ đựng những quả chanh ngâm
Nâu óng ánh nhuộm bao mùa mưa nắng
Bài thuốc dân gian của thuở còn thiếu thốn
Mẹ chắt chiu gom từng giọt mát lành
Hay cái âu sành ướp trứng muối ăn dần
Mẹ hay nói chỉ thích riêng lòng trắng
Lòng đỏ nhường cho chị và con hết
Miệng chị mỉm cười, sao mắt lại rưng rưng…
Nơi chạn bếp có chiếc keo thủy tinh
Mẹ mang ra gọi mùa dưa cải Tết
Mâm kiệu trắng mẹ phơi vừa đủ nắng
Có sợi tóc ánh lên không phải bởi mặt trời
Con thảng thốt không biết tự bao giờ
Tóc mẹ đã ngả theo màu năm tháng
Những bữa cơm chị và con vắng nhiều hơn có
Lòng đỏ chỏng chơ không còn phải nhường phần
Giờ con chỉ ước có chiếc hũ thần kỳ
Gom những vô tâm hợt hời con trót lỡ
Ướp những lo toan cả đời mẹ đánh đổi
Níu thời gian của mẹ, con cất để dành...
Kho báu của con chính là Mẹ.
Cát Vũ
👉Link bài viết trên Group Tay Đan: NHỮNG CHIẾC HŨ ĐỰNG THỜI GIAN
Add new comment