NHỮNG GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG: ĐÊM ĐÔNG - NGÀY ĐÔNG
NHỮNG GÓP NHẶT ĐỜI THƯỜNG: ĐÊM ĐÔNG - NGÀY ĐÔNG
Sáng tác: Hạ Yên
Biên tập và dẫn: MC Linh Lê
Âm nhạc: Vinh Trần
Hình ảnh: Den Sầu Riêng
Chapter 1: ĐÔNG ĐÊM
Hà Nội chuyển mùa. Sự ảm đạm của mùa Thu xinh đẹp đã trở nên cô đơn hơn khi chiếc lá vàng cuối cùng của cành cây xơ xác bên đường đã rũ mình xuống nền gạch lạnh toát. Người ta bảo đó là dấu hiệu của mùa Đông kề. Mà, sao bằng dấu hiệu con người đang thưa hơn khi dạo phố, sao bằng cái lạnh giá trong ánh mắt của người vô gia cư nào đó nhìn vào dòng người ngày nào còn tấp nập và hối hả. Giờ thì trước mắt họ lạnh hơn bao giờ hết, vì ít ra dù có đông người mà họ thờ ơ với những người đó thì họ vẫn có thể cảm nhận chút hơi người quen thuộc.
Đêm mùa Đông đầu tiên. Ánh đèn vàng hôm nay ấm nhỉ? Nó sáng hơn cái tối mùa Thu ai đó thu mình trong chiếc hộp cát-tông trong góc hẻm tối không mở mắt ra nổi vì cả ngày bị đuổi bắt hay chạy trốn những điều tàn khốc khác mà cuộc sống bất công này phân chia. Đông đêm này ấm hơn khi không còn những con người luôn dè bỉu những kiếp sống cơ nhỡ hay khinh miệt cái đen đủi của một người lớn tuổi nào đó, họ ấm thân nhưng họ lạnh tâm, còn người lạnh thân thì tâm họ chắc chắn ấm vì họ biết rõ cái khổ đau mà người khác phải hứng chịu, họ biết san sẻ, biết đồng cảm, thậm chí biết cả giúp đỡ lẫn nhau. Ừ, hoá ra mùa Đông cũng không lạnh như chúng ta vẫn cảm nhận.
Đêm Đông thứ hai. Tuyết đã phủ qua mắt cá chân em ấy, anh ngắm nhìn tấm hình mà em gửi từ cách đây hàng nghìn kilomet xa xôi. Anh cũng mong mình đang ở đó, mặc áo len đôi, tay giấu trong túi áo ủ ấm để có thể xoa lên khuôn mặt đỏ ửng ấy. Anh muốn bên em mọi lúc, như ánh đèn vàng phía sau lưng em đang sưởi từng hơi ấm đến em và soi các góc khuất đêm đen trên đường em về. Nhưng em à, chúng ta chỉ có thể dừng lại ở việc ngắm nhìn nhau từ xa và âm thầm. Anh với mùa Đông này có một điểm chung rằng là luôn làm người thương của mình lạnh giá và có cảm giác cô đơn. Mùa Đông bên anh thì không có tuyết cũng không có em, mùa Đông ở nơi đó thì có tuyết trắng xoá và có cả em đang cười tươi cùng người yêu. Mùa Đông bên anh có những con đường lặng như tờ, mùa Đông bên em có những con đường ngập tràn ánh đèn vàng thật ấm. Mùa Đông về đêm nơi anh thì người ta âu yếm nhau từng nhà từng nhà, mùa Đông nơi xa ấy có em và một trái tim ấm nóng đỏ rực ánh lửa hạnh phúc. Cùng là mùa Đông, cùng là ban đêm, mà người tôi yêu thầm thì sao lại mỉm cười, mà chính bản thân mình cũng đang mỉm cười nhưng không dừng lại được dòng nước trên khoé mắt lăn từng dòng đều đặn. Mùa Đông năm nay sẽ kéo dài tới khi nào nhỉ?.

Đêm thứ ba. Ánh mắt nhỏ bé đang quan sát thật kỹ một gia đình ba người đang tung tăng đi dạo phố dọc con đường tấp nập. Ánh mắt ấy cứ dõi theo hết người này đến người kia, chỉ nhìn như thế với đôi mắt khao khát và tràn ngập hy vọng. Cô bé đều đặn sau bữa tối đều sẽ leo lên bậc cửa sổ nhìn như thế, phía trên cao toà nhà cô nhi viện. Em ước gì sẽ được nắm tay như bao bạn nhỏ dưới kia, mỗi người một bên cùng nâng em lên vui đùa. Em ước…mình được đón Giáng Sinh ngoài những con phố có cây Thông, có những hang đá bạc giăng các dây đèn đủ sắc màu, được cùng mọi người quây quần khui hộp quà mà người thân lẻn bỏ dưới gốc cây Thông em tự mình trang trí suốt cả ngày mệt mỏi. Em ước sẽ được ấm áp hơn về mặt tinh thần của ngày lễ gia đình ấy. Nhưng rồi lại thôi, em thu lại hết những ngôi sao ước vọng ấy, ở đây em cũng không thiếu những điều ấy mà. Em có hết đó chứ, em có các sơ luôn ân cần nắm lấy tay em nếu mỗi lần buồn, nấu những món ăn nóng hổi mà em thích, được mọi người trong nhà tình nguyện tặng gấu bông nhỏ làm bạn. Em còn có những bạn cùng hoàn cảnh và ước mơ giống em, những người cũng có ngôi sao ước vọng như vậy hoặc thậm chí còn lớn hơn. Và rồi mai đây các em sẽ làm thành một bầu trời trẻ thơ với muôn ngàn ngôi sao sáng chói những hơi ấm khác mang đến cho nhiều người khác.
Đêm Đông. Một đêm ngắn vậy thôi mà rất nhiều câu chuyện ở nhiều khía cạnh khác nhau. Mùa Đông nhờ vậy mà thêm trải dài hơn, thú vị hơn, tràn ngập những cảm xúc giấu nhẹm. Mùa Đông có sự cô đơn nhưng chưa hề thiếu hơi ấm, mùa Đông có sự tiếc nuối nhưng chưa bao giờ thiếu sự nỗ lực và quyết tâm, mùa Đông dù có trở lạnh thì sẽ không bao giờ thiếu những câu chuyện làm ta hạnh phúc và tin vào những điều phía trước khi mọi chuyện đã qua đi sẽ lưu lại trong trí nhớ ta hơn. Dù mùa Đông có khắc nghiệt thì con người ta cũng sẽ tìm được cách vượt qua, giống bông tuyết nhỏ kia dù có bị cơn bão nào thổi qua thì nó cũng sẽ đáp xuống mặt tuyết êm ái phía dưới kia, hòa tan chung với những điều đương nhiên của Thiên Nhiên và những điều tự nhiên vốn sẽ đến cơ mà.

-----------------
Chapter 2: Ngày Đông
Tháng 12 se lạnh, gió thổi từng cơn trên sân thượng nhà ai đang hong khô chút quần áo đã cũ. Ánh nắng hôm nay đã ngủ yên sau đám mây dầy, lười biếng thả xuống hơi ấm ít ỏi mà đã bị cơn gió vô tình cuốn về phía trời xa xôi. Con mèo mướp ngày nào lên đây sưởi ấm cùng đám mèo hoang phía bên kia dãy nhà chung cư nay đã cuộn mình lại bên góc nệm ấm mà chủ nó đã để sẵn một góc mền nhỏ. Trời Đông êm ả nhẹ trôi vào sáng sớm như v, mọi chuyện như trôi chậm chậm trước ánh nhìn thờ ơ của một cô gái mộng mơ. Ánh mắt nâu sâu thẳm những nỗi buồn không tên, pha chút trà, nướng chút bánh quy nhỏ để cuộc sống tự tại, để mình không vướng bận những chuyện xảy ra trong năm nay. Cả năm trôi qua mà bản thân vô vọng, chưa làm được gì đáng kể, chưa làm ấm được đôi bàn tay lạnh, chưa làm nỗi lo của gia đình được trút đi phần nào. Mùa Đông tới thật nhanh, nhưng nỗi buồn, niềm đau sao vẫn cứ dậm chân tại chỗ thế này.
Dòng người chen lấn nhau ở quảng trường lớn. Cây thông dần dần hoàn thiện hơn, ngày càng nhiều người đứng xung quanh chụp ảnh giữa một tiết trời se lạnh nhưng nụ cười ai cũng tràn ngập vui vẻ và những tiếng khúc khích trẻ thơ. Cây thông vĩ đại tượng trưng một mùa Đông ấm êm lại đến, lại mang đến những câu chuyện mới và giúp những người vội vàng có một cơ hội dừng lại nhìn nhận cả năm qua. Cây thông đó mang dáng vẻ như biểu tượng cũng như là vật chứa tinh thần của mọi người khi ngắm nhìn nó, quan sát, đặt niềm tin vào những ngày cuối năm này vào một ngày Giáng Sinh trọn vẹn hơn.
Ban ngày của mùa Đông thú vị này còn ở cách nó suy chuyển đất trời. Cuối góc phố, cành cây ngày Thu đang còn vất vưởng vài chiếc lá vàng nay đã rụng hết và thay vào đó là những dây đèn led vàng óng ấm áp hơn. Hai bên vệ đường đã không còn náo nhiệt dòng người tấp nập nữa, thay vào đó nhường lại cho những công trình trang trí và buổi biểu diễn đường phố của các quán cà phê có view bên ngoài. Bóng người lang thang đã tăng lên, mùa Đông giá lạnh nhưng nhiều người ra đường hơn, họ có thể được giúp đỡ nhiều hơn, đôi khi là vài câu hỏi han, đôi lúc sẽ có sự cứu trợ về mặt vật chất. Ừ, Giáng Sinh rồi mà, ai cũng sẽ được hạnh phúc dù ít hay nhiều.

Một ngày nữa trôi qua, ánh mặt trời cũng đã khuất sau đám mây xám xịt. Hơi lạnh ôm lấy cả một không gian nhỏ trước khung cửa gỗ, trước tấm cửa sổ kính nhỏ trên gác. Lúc này, tiếng tí tách của lò sưởi dưới phòng khách là thiên đường, là hơi ấm tự nhiên nhất và cũng là nơi để mọi người cùng quây lại bên nhau, yêu thương nhau, kể nhau nghe những gì đã xảy ra. Ly rượu cạn, chuyện vừa kể, tựa như không thể kết thúc một ngày thật ý nghĩa như này nhưng chúng ta đều phải dừng lại, dừng lại việc đắm chìm trong quá khứ dù buồn hay vui, dù đang tận hưởng những kỉ niệm đáng nhớ hay đang tự dằn vặt tâm can về những điều hối tiếc thì ta cũng nên dành ra một ngày để làm lại mo9ọi thứ khi còn có thể, vì lẽ mùa Đông rồi sẽ chóng vánh lắm và mau trôi qua.
Ngày Đông khép lại, mang mùa Đông dừng lại trước con ngõ vắng bóng người nhưng tràn ngập những niềm hạnh phúc nhỏ. Dừng lại trước hiên nhà đầy tuyết nhưng ấm áp những tình người lơ đãng với đời. Dừng lại trước cửa kính một ai đó đang ngóng trông một hình bóng quay lại ôm ấp sưởi ấm con tim nhỏ. Ngày Đông không náo nhiệt hay vui vẻ như Đông Đêm nhưng cuộc sống này vốn phải luôn cân bằng nên dù ở hoàn cảnh nào cũng chỉ mong chính mình sống thật trọn vẹn nhất và hạnh phúc theo cách của riêng mình. Một mùa Đông nữa sẽ đi, sẽ lặp lại một vòng lặp một đời người và ta cứ việc để bản thân nương theo những đổi thay nhỏ nhặt ấy mà sống, mà ứng xử sao cho phải với Thiên Nhiên mà thôi. Đừng quá suy nghĩ hay tự làm bản thân mình tiếc nuối chuyện đã qua nữa, Đông qua Xuân lại tới thì con người dù có lạnh toát thờ ơ cũng sẽ lại hứng khởi và vui tươi lên lại thôi.
Add new comment